Cố Tùng Bác có vẻ đang mải suy nghĩ.
Tùng Bác, sắp thi đại học rồi, nếu như để chuyện này ảnh hưởng tới Tiểu Tuyết, sẽ đả kích rất lớn đến sự nghiệp học hành của con, nó còn là niềm tự hào của anh đó. Trình Thi Lệ nói tiếp.
Kết quả của Cố Minh Tuyết, đúng là luôn tốt hơn Cố Nhất Nặc, các loại giải thưởng đều giành được, việc này làm cho Cố Tùng Bác rất hãnh diện.
Chuyện này rất đáng nghi . Cố Tùng Bác gật đầu nhìn dáng vẻ mơ màng đáng thương của con gái, có chút mềm lòng, con yên tâm, ngày mai ba sẽ tự mình đến trường, ba sẽ không để chuyện này làm ảnh hưởng đến sự nghiệp của con.
Cảm ơn ba! Con biết ba thương con nhất! Cố Minh Tuyết sà vào lòng Cố Tùng Bác làm nũng.
Cố Nhất Nặc đẩy cửa đi vào nhìn thấy cảnh tượng đó, Cố Minh Tuyết dường như là đắc ý muốn cho Cố Nhất Nặc nhìn thấy vậy, càng gần gũi Cố Tùng Bác thêm như để chứng tỏ sự yêu thương ba giành cho cô ta.
Tiểu Nặc về rồi à. Cố Tùng Bác đứng dậy. Cố Nhất Nặc đổi giày, đưa cặp sách cho người giúp việc.
Không cần phải đem lên phòng giúp con đâu, con đi thay quần áo xong sẽ xuống . Cố Nhất Nặc nói xong liền đi đến chỗ Cố Tùng Bác, Ba, Lục lão gia cho người đến đón con, mời con ăn tối, tối nay con không ăn cơm ở nhà đâu.
Là Lục lão gia? Cố Tùng Bác ngạc nhiên hỏi.
Vâng ạ . Cố Nhất Nặc gật đầu, con lên lầu thay đồ ạ .
Cố Minh Tuyết nhìn theo bóng của Cố Nhất Nặc, khỏi phải nói là có bao nhiêu ghen ghét đố kị! Cố Minh Tuyết mới vừa có vài phút khí thế, giờ lại giống như con gà chọi thua cuộc, tức đến mức hàm răng phát ngứa.
Lúc đi xuống lầu, Cố Nhất Nặc mặc một chiếc hoa màu xanh nước biển là mốt mới của mùa hè năm nay, xuất hiện một mùi hương thuần khiết, trong tay xách một chiếc túi nhỏ, và đem theo luôn cả vở bài tập.
Cô vốn không có thành tích tốt như Cố Minh Tuyết, giờ mà còn không cố học, chắc chắn còn kém xa hơn trước kia.
Tiểu Lưu cung kính đứng đợi ở ngoài cửa, Cố Tùng Bác đưa Cố Nhất Nặc ra ngoài, vừa thấy là tài xế của Lục lão gia đích thân đến đón đã đi ngay về phía trước chào hỏi.
Cố tiểu thư, để tôi giúp cô cầm cặp sách. Tiểu Lưu liền đặt nó vào cạnh chỗ lái xe, sau đó liền mở cửa ghế sau cho Cố Nhất Nặc.
Phong thái này!
Còn chưa gả vào hào môn đã trông không khác gì một phu nhân rồi!
Tiểu Nặc, thay ba gửi lời hỏi thăm đến Lục lão gia.
Vâng, tạm biệt ba . Cố Nhất Nặc nhìn ba vẫy tay.
Xe nhanh chóng chạy đi, Cố Tùng Bác cười đến mức không khép được miệng, xem ra con gái lớn của ông ta rất được Lục lão gia yêu thích.
Cố Minh Tuyết giận đến mức liên tục giậm chân, Trình Thi Lệ trừng mắt nhìn cô ta một cái hằn học, cơn tức trong lòng hai mẹ con đều không thể diễn tả được. Cái con nha đầu Cố Nhất Nặc kia sẽ không đắc ý được lâu đâu!
Lục gia, tâm trạng của Lục lão gia rất tốt, nhờ Tôn tẩu giúp đỡ ông còn tự tay làm hai món ăn.
Tối hôm đó, Nhất Nặc còn chưa ăn được mấy miếng đã bị tên tiểu tử đó kéo đi rồi! Tối nay phải để con bé ăn cùng ta một bữa cho đàng hoàng! Lục lão gia còn ở đây lải nhãi mãi chuyện này.