⬅ Trước Tiếp ➡
Trước mắt tối sầm, Lục Dĩ Thừa nhăn mày, trong lòng hiện lên một ý niệm, sẽ không phải là cô nhóc này ném điện thoại xuống đất đó chứ?
Cố Nhất Nặc thấy biểu tình kinh ngạc của Lục lão gia, nhanh chóng nhặt điện thoại di động lên, trong lòng yên lặng cầu nguyện, hy vọng Lục Dĩ Thừa đã tắt video rồi!
Lúc cô cầm di động lên vừa thấy, vẫn như cũ là khuôn mặt của Lục Dĩ Thừa, vẫn giống như vừa rồi không có chuyện gì xảy ra, vẫn đang nhìn cô.
Dĩ Thừa, con từ từ giảng bài cho Tiểu Nặc đi, ông không quấy rầy hai đứa nữa. Lục lão gia lập tức đi ra, nhường không gian lại cho hai người.
Chỉ là một cái video, Lục Dĩ Thừa cũng không phải là thật sự ở bên người cô, không cần phải khẩn trương! Cố Nhất Nặc ở trong lòng âm thầm an ủi chính mình, cô hẳn là theo thói quen, đối mặt Lục Dĩ Thừa, mà không phải lại giống kiếp trước như vậy!
Chuyện gì vậy?
Cố Nhất Nặc đang hoang mang, không biết là chuyện gì?
Không có việc gì, tôi không quấy rầy anh nữa.
Khoan đã! Lục Dĩ Thừa ngăn cô lại, quay sau lưng nhìn lại, phát hiện bên ngoài đã loạn thành một đoàn, mới vừa rồi hẳn là cô đã nhìn thấy được cảnh tượng ở sau lưng anh?
Lục Dĩ Thừa điều chỉnh phương hướng một chút, nhìn lại Cố Nhất Nặc, tuy rằng là gọi video nhưng vẫn có thể cảm giác được cô không được tự nhiên, giống như chỉ cần cô và anh ở bên cạnh thì sẽ không thoải mái vậy. Thậm chí, ánh mắt cũng không dám nhìn thẳng vào anh.
Cố Nhất Nặc tuy rằng không có tắt video, nhưng cũng không nói gì.
Giải bài gì? Lục Dĩ Thừa lại hỏi.
Thì ra là anh biết! Vậy mà mới vừa rồi còn hỏi có chuyện gì xảy ra?! Cố Nhất Nặc lắc lắc đầu, Không cần, tôi tự mình giải một chút là được rồi, anh đang vội......
Tôi không vội! Còn nữa, giải một cái đề thì có thể mất bao nhiêu thời gian.
Là một bài toán, tắt video đi, tôi gửi đề qua tin nhắn cho anh.
Ừ. Lục Dĩ Thừa vừa gật đầu mới phát hiện video đã tắt từ lúc nào rồi, thật đúng là, một giây đều không muốn trì hoãn!
Cô nhóc này, thật là......
Anh đột nhiên không biết phải hình dung như thế nào. Cầm chai rượu vang đỏ ở một bên lên rót một ly.
Một người đàn ông, chậm rãi đi tới bên này, một tay thư thả đút túi quần, một tay cầm một ly Cocktail, đôi mắt đẹp đào hoa mang theo vài phần tà mị, Thiếu tướng Lục, bọn tôi ở bên kia đã uống đến mấy trận rồi, thế nhưng anh lại trốn ở đây!
Lục Dĩ Thừa lười phải nâng mí mắt lên, chuyên chú nhìn màn hình di động.
Thiếu tướng Lục, đợi lát nữa chúng ta còn có kèo khác, có muốn làm một đêm đáng nhớ trước khi kết hôn không?
Biến!
⬅ Trước Tiếp ➡