⬅ Trước Tiếp ➡
Cô cầm bút lên tiếp tục làm bài tập.
Nửa giờ trôi qua, Lục Dĩ Thừa ném điện thoại di động lên sofa, bưng ly lên, đem hơn nửa ly rượu uống một hơi cạn sạch.
Lục thiếu, Lục thiếu, rượu không phải uống như vậy, anh uống kiểu đó có khác gì trâu? Cận Tư Nam rung chân, bộ dáng đang xem kịch vui, nhắc nhở một câu.
Lục Dĩ Thừa bước lên phía trước, mở nút cổ áo.
Anh làm cái gì? Đừng có qua đây!
Lục Dĩ Thừa túm cổ áo Cận Tư Nam, mở cửa trực tiếp ném cậu ta ra khỏi phòng nghỉ.
Bên ngoài cánh cửa là một không khí xa hoa náo nhiệt, những người phụ nữ trẻ đẹp ăn mặc hở hang, nhảy nhót khêu gợi, chỉ cần liếc mắt một cái, hơi thở đều có thể nóng lên.
Lục Dĩ Thừa đi ra, âm thanh huyên náo ở đây trong một khắc đột nhiên im bặt!
Cận Tư Nam từ trên mặt đất bò dậy, phủi phủi quần áo, ngước ánh mắt háo sắc nhìn một cô gái.
Lục thiếu.
Lục Dĩ Thừa liếc mắt đảo qua một vòng, mới bước tới một bước lập tức cô gái kia lùi lại ba bước, Cận Tư Nam nhìn thấy thế nào cũng không dám tiến lên nửa bước.
Lục Dĩ Thừa, đm anh thật đúng là thích đàn ông?!
Cận Tư Nam và Lục Dĩ Thừa đã quen biết nhau sáu năm, lại chưa từng gặp qua Lục Dĩ Thừa chơi đùa phụ nữ, cậu ta cũng không tin, Lục Dĩ Thừa chỉ có cái mã đẹp trai bên ngoài, lại không có bất kỳ nhu cầu sinh lý bình thường nào!
Toàn bộ quân khu đều đồn rằng cậu ta là thụ của Lục Dĩ Thừa!
Cận Tư Nam không thể nhẫn nhịn thêm được nữa! Cho nên, hôm nay cậu ta phải phá bỏ cái lời đồn chết tiệt này!
Lục Dĩ Thừa xoay người, trở lại phòng nghỉ, lấy áo khoác và điện thoại, xoay người rời đi.
Cận Tư Nam lập tức đuổi theo, Lục Dĩ Thừa, anh không biết xấu hổ, không cần sĩ diện nhưng tôi còn cần, ông đây huyết khí phương cương, một thân chính khí! Thanh danh đều đã bị hủy dưới tay anh!
Lục Dĩ Thừa dừng bước, xoay người, liếc mắt đánh giá Cận Tư Nam từ trên xuống dưới một lần, lại không nói một lời xoay người rời đi. Còn lại một mình Cận Tư Nam một người, trong gió hỗn độn.
Lục Dĩ Thừa, không phải là anh thật sự có cái ý nghĩ kia với tôi đó chứ? Cận Tư Nam run lên một chút, lông tơ khắp người đều dựng cả lên!
Ông đây chính là thẳng, thẳng! Thà gãy chứ không chịu cong!
......
Cố Nhất Nặc làm xong bài tập, đã 10 giờ 30, đứng lên duỗi cái eo lười, hoạt động cổ một chút, có chút nhức mỏi, tuy rằng thân thể này là đang ở giai đoạn mười tám đôi mươi nhưng mà tim cô đã không còn trẻ nữa, ngồi lâu như thế cảm giác thật mệt mỏi.
⬅ Trước Tiếp ➡