Sao không ai nói cho Phương Trì Hạ biết nhân viên phục vụ còn phải đưa những thứ này?
Phương Trì Hạ thật sự không muốn làm chuyện này, nhưng xuất phát từ việc rèn luyện công việc hàng ngày, vẫn đem đồ đưa đi.
Nhưng mới vừa bước ra khỏi phòng làm việc, cách đó không xa đi tới một người vừa vặn đụng mặt.
Bốn mắt nhìn nhau, Phương Vinh ngoài ý muốn gặp Phương Trì Hạ ở nơi như thế này.
Phương Trì Hạ âm thầm kêu khổ, quay người chạy về hướng ngược lại.
Phương Vinh mặt không biểu tình nhìn Phương Trì Hạ bỏ chạy, lạnh lùng bước theo.
" Nhường một chút! Nhường một chút!" Đẩy người phía trước ra, Phương Trì Hạ chạy trốn rất nhanh.
Đang chuẩn bị chạy về hướng khác, thì va phải người khác.
Ngẩng đầu lên, thấy rõ người kia, Phương Trì Hạ khẽ giật mình, nhào về phía trước.
Giọng lớn một chút
Phương Trì Hạ phản ứng vô cùng nhanh nhẹn, khí lực còn lớn, người kia bị Phương Trì Hạ nhào tới không kịp đề phòng, lui vài bước, ôm lấy Phương Trì Hạ dựa lưng vào vách tường sau lưng.
Lạc Dịch Bắc vừa mới từ phòng VIP đi ra đã bị người khác đụng vào, khuôn mặt lạnh lẽo, phản xạ có điều kiện định nắm cổ tay đem người đụng vào lôi ra, nhưng khi nhìn rõ là Phương Trì Hạ, hơi sững sờ.
"Giúp tôi với!" Phương Trì Hạ làm động tác im lặng với Lạc Dịch Bắc, ánh mắt rối loạn nhìn Lạc Dịch Bắc.
Giọng Phương Trì Hạ ép xuống rất thấp, giống như đang khẩn trương, ánh mắt rời rạc, không biết đang lo lắng cái gì.
Lạc Dịch Bắc cũng không nghĩ tới chuyện ở chỗ này gặp lại Phương Trì Hạ, có chút ngoài ý muốn.
Nhìn Phương Trì Hạ từ trên xuống dưới một hồi, thấy Phương Trì Hạ mặc đồng phục, lông mày nhăn lại.
Hoàng Cung là club cao cấp, kết hợp nhiều loại hình giải trí, quán bar, nhà hàng, bi-a,….rất nhiều.
Tùy từng nơi, Hoàng Cung club có đồng phục khác nhau.
Phương Trì Hạ mặc đồng phục màu đen, không hở hang, nhưng váy cũng rất ngắn, một đôi chân trắng nõn dài đẹp, lộ trong không khí.
Lạc Dịch Bắc nhìn chằm chằm Phương Trì Hạ, mắt híp lại, giọng nói sắc bén, "Nhân viên tiếp thị rượu?"
Phương Trì Hạ giật mình, xấu hổ kéo váy, không được tự nhiên phản bác, "Ai nói? Tôi chỉ giúp bạn tôi làm một hôm thôi."
Phương Trì Hạ vốn không phải là nhân viên tiếp thị rượu, nhưng lời giải thích không đủ trọng lượng.
Không phải Phương Trì Hạ không có lý, mà là cô đã ở nơi này, còn nói như vậy nhất định không ai tin.
"Phải không?" Lạc Dịch Bắc khóe môi giễu cợt, cũng không biết có tin tưởng Phương Trì Hạ không.
Trên hành lang tiếng bước chân dồn dập vang lên, hướng về phía hai người.
Phương Trì Hạ nội tâm nhảy dựng, ngẩng đầu, nhìn về phía Lạc Dịch Bắc, "Giúp tôi đi!"
Ánh mắt rất khẩn trương, nắm chặt áo Lạc Dịch Bắc, làm áo nhăn nhúm, mắt như nai con Bambi nhìn hắn, thấy vậy tâm Lạc Dịch Bắc như bị vật gì nhẹ nhàng đâm vào.
Trong ánh mắt thất vọng của Phương Trì Hạ, Lạc Dịch Bắc một tay ôm eo, bỗng nhiên quay người đem Phương Trì Hạ dựa vào vách tường sau lưng.
Thân hình Lạc Dịch Bắc vốn cao lớn hơn, tư thế như vậy dễ dàng che Phương Trì Hạ lại.
Trên hành lang, bước chân vẫn tiếp tục, vừa vội vừa gấp.
Phương Trì Hạ phối hợp với Lạc Dịch Bắc, vốn cho là Lạc Dịch Bắc chỉ muốn che cho cô thôi.
Ai biết khi tiếng bước chân tới gần, khuôn mặt Lạc Dịch Bắc bỗng nhiên tới gần khẽ cắn vành tai Phương Trì Hạ.
"uhm ~" Phương Trì Hạ mẫn cảm run lên, nhất thời không phòng bị, một tiếng hừ nhẹ thốt ra.
Vung tay muốn đánh Lạc Dịch Bắc, nhưng Lạc Dịch Bắc lại thuận thế lôi tay Phương Trì Hạ để trên vai.
Một tay ôm Phương Trì Hạ, tay kia làm chuyện xấu còn yêu cầu, "Giọng lớn chút."
Phương Trì Hạ, "..."
Cứ như vậy đã đuổi đi
"Kêu đi!" Lạc Dịch Bắc mở miệng yêu cầu lần nữa.
Phương Trì Hạ có cảm giác bị đùa giỡn, rất muốn đập một phát vào mặt Lạc Dịch Bắc, nhưng không có gan.
Tình huống trước mắt là như thế nào?
Phương Trì Hạ đang năn nỉ Lạc Dịch Bắc giúp đỡ, đằng sau còn Phương Vinh sài lang hổ báo đang chờ, vạn nhất Phương Trì Hạ chọc tức Lạc Dịch Bắc, Lạc Dịch Bắc đẩy cô ra thì sao?
Phương Trì Hạ biết rõ ràng tình hình trước mắt, nhưng lại kêu không được.
Phương Trì Hạ đối với hành động của Lạc Dịch Bắc tức nghiến răng nghiến lợi, chẳng những không phối hợp, thậm chí còn cắn chặt môi dưới.