⬅ Trước Tiếp ➡
Điểm ấn tượng của Phương Trì Hạ đối với anhthoáng đề cao vài phần.
Nào biết không tiếp tục hai giây, lại bị câu tiếp theo của anh đánh rơi tại chỗ: "Như thế nào? Cần tôi hỗ trợ xuống xe?".
Anh mang nồng đậm châm chọc, đi vài bước đến bên người cô, giống như là muốn ôm cô ra trước mặt nhiều người như vậy.
Phương Trì Hạ cả kinh, nhanh chóng từ trong xe chui ra: "Tôi tự mình ra là được rồi”.
Lướt qua anh, cô trực tiếp đi vào trong siêu thị.
Phía trên là bách hóa, phía dưới là siêu thị với hình thức cỡ lớn.
Phương Trì Hạ quen thuộc đi vào, đẩy một cái xe đẩy thật lớn, quan sát bên này, dòm ngó bên kia, chọn một đống lớn đồ vật mà Lạc Dịch Bắc xem không hiểu, lấp đầy cả chiếc xe.
Trong lòng Phương Trì Hạ nghĩ rằng, Lạc Dịch Bắc kéo toàn là đồ của cô, mặc kệ nó! Dù sao cũng là tiền của anh.
Lạc Dịch Bắc chậm rãi đi sau lưng cô, từ đầu tới cuối nhìn cô nhón chân lên lấy rồi nhét vào xe, mặt không biểu tình
Kỳ thật Phương Trì Hạ cũng không lùn, 168cm, nhưng khay chứa đồ có chút cao, nhón chân lên cũng lấy không được.
Lạc Dịch Bắc nhìn cô nhảy nhảy  ở trước mặt anh giống như con khỉ, nhảy hồi lâu cũng không chạm được đồ.
Cô giống như cũng không nhụt chí, xoắn cao tay áo muốn tiếp tục, Lạc Dịch Bắc bước vài bước tới, tay dài chân dài, dễ  lấy đồ vật phía trên xuống.
"Cám ơn". Phương Trì Hạ xấu hổ sờ sờ mũi, lại đẩy xe đẩy chuyển đến chỗ khác.
Hai người mua đồ hơi nhiều, cũng không biết cô mua làm gì, thậm chí ngay cả sơn cũng mua.
Thời điểm tính tiền, cái túi lớn lấp những cái túi nhỏ.
Phương Trì Hạ vốn người rất nhỏ nhắn xinh xắn, xách có chút cố hết sức, trái lại người đàn ông phía trước chân dài nhưng hai tay trống trơn, lúc hai người đi cùng một chỗ, nghiễm nhiên giống như bản tình yêu nữ bộc hiện thực.
Ngay cả rất nhiều người đi ngang qua cũng không nhịn được, chỉ vào Lạc Dịch Bắc bắt đầu trò chuyện: "Hiện tại người trẻ tuổi, đều là như vậy!".
"Nhìn cô gái người ta xách nhiều vất vả, cũng không giúp đỡ chút”.
"Đúng vậy, trông quần áo cũng rất chỉnh tề!".
Mắt đen của Lạc Dịch Bắc trầm xuống, nghiêng đầu, một ánh mắt lãnh lệ quét qua đám người.
Ánh mắt anh luôn luôn rất sắc bén, thấy mấy người lên tiếng sững sờ, tất cả đều ngoan ngoãn câm miệng.
Nhẫn cưới giá rẻ như thế
Chính Phương Trì Hạ lại không sao cả, hai người vốn không phải vợ chồng chân chính, cô không có chờ mong gì với Lạc Dịch Bắc.
Ôm theo bao lớn bao nhỏ, muốn tiếp tục đi ra ngoài cửa, cổ tay lại thình lình bị kéo lấy.
Phương Trì Hạ khẽ giật mình, ánh mắt kinh ngạc chuyển qua.
"Chỉ vì ngăn ngừa bị người nói tôi ngược đãi vị thành niên". Cầm lấy túi mua sắm trong tay cô, anh nhẹ nhàng trả lời cô một câu, đến vị trí đỗ xe phía trước.
Phương Trì Hạ giật mình đứng ở chỗ cũ, không còn gì để diễn tả anh.
Vị thành niên...
Cô thoạt nhìn đâu giống như vị thành niên?
"Còn có chút đồ vật chưa mua". Vài bước theo sau, nhét mấy bao đồ vật vào trong xe của anh, Phương Trì Hạ cũng không ngồi lên, mà chuyển đến đường gần đó.
Quãng đường này là phố mua sắm, cửa hàng lớn bé rất nhiều.
Cô phải đi mua chút đồ vật trang trí gian phòng, thời điểm đi qua một cửa hàng nhỏ bán đồ trang sức, bước chân không nhịn được dừng lại.
Cửa hàng rất nhỏ nằm ở mặt tiền, không thể so sánh với tiệm châu báu cấp bậc cao đoan đại khí, nơi này đồ vật tinh xảo xinh đẹp, cũng không có giá trị cao.
Nói một cách khác, thì gọi là tiện nghi.
Nhìn tay trống không của mình, cô bước vài bước đi vào, ánh mắt lẳng lặng rơi vào quầy nhẫn chuyên doanh bầy biện trong tiệm.
"Tiểu thư, muốn kiểu dáng gì?". Nhân viên phục vụ nhiệt tình thân thiết chào hỏi với cô.
Tầm mắt Phương Trì Hạ chậm chạp di chuyển ở trong quầy chuyên doanh, lẳng lặng nhìn một đôi nhẫn bên trong, cuối cùng để cho nhân viên phục vụ lấy ra một đôi nhẫn được khảm một viên cáo thạch thật nhỏ: "Tôi muốn cái này!".
Lấy chiếc nhẫn nhỏ trong đó ra mang vào, bất ngờ vừa vặn phù hợp, Phương Trì Hạ mua cặp nhẫn kia.
Cáo thạch rất rẻ, không thể so với kim cương, cô chọn trúng này đúng, 500 liền mua được.
Không phải cô cố ý mua giá rẻ như vậy, chủ yếu là cô không có nhiều gia sản.
Lạc Dịch Bắc ở bên ngoài nhìn động tác của cô, lông mày không nhịn được nhăn lại.
Phương Trì Hạ đeo một chiếc nhẫn vào tay mình, mặt khác đi ra liền đưa cho anh một cái khác.
"Đây là cái gì?". Lạc Dịch Bắc vẻ mặt ghét bỏ.
Người thiết kế châu báu đối với năng lực giám định và thưởng thức châu báu đều cao nhất, còn có Sa Chức Tinh và Lạc Hi Thần tiêm nhiễm, Phương Trì Hạ chọn nhẫn, rõ ràng không vào mắt anh.
⬅ Trước Tiếp ➡