⬅ Trước Tiếp ➡
Cô cũng không hy vọng một người đàn ông chỉ gặp mặt qua hai lần, ở trên giường chờ cô được chứ?
Nhưng bị ánh mắt sáng ngời lại khát vọng nhìn chằm chằm, cô còn có thể làm sao bây giờ?
Nuốt máu trở về, tiếp tục diễn!
Cô xoa nhẹ đầu cô gái một phen, tiến vào phòng tắm đi tắm rửa.
Cô tắm rửa xong ra ngoài, cậu bé nằm nghiêng ở trong lồng ngực Cố Quân Trục, đang nghe Cố Quân Trục kể chuyện xưa cho cậu.
Chuyện xưa hai vạn đáy biển, con trai thiên tài nhà cô đã sớm đọc qua, lúc này lại giống chưa từng nghe qua, nằm nghiêng ở trong lồng ngực Cố Quân Trục, nghe như si như say.
Trong phòng đã tắt đèn thủy tinh, giờ phút này chỉ chừa một cái đèn tường.
Đèn tường tản màu da cam ấm áp, vô cùng dịu dàng, rơi trên mặt hai người một lớn một nhỏ, có loại ôn nhu tựa như ảo mộng.
Cậu bé mê mẩn thẳng đến cô đi đến mép giường mới phát hiện ra foo, hưng phấn vỗ vỗ vị trí bên phải cậu: “Mẹ mau tới!”
Diệp Tinh Bắc bất đắc dĩ, chỉ có thể nằm xuống ở bên người cậu.
Cậu bé một tay bắt lấy tay cô, một tay nhỏ khác bắt lấy tay Cố Quân Trục, âm thanh mềm mại tiểu như là kẹo bông gòn chấm đường: “Ba ngủ ngon, mẹ ngủ ngon!”
Diệp Tinh Bắc ở trên ấn đường cậu khẽ hôn xuống: “Bảo bối ngủ ngon!”
Cố Quân Trục học bộ dáng cô, cũng hôn cậu bé một chút: “Con trai ngủ ngon!”
Cậu bé nhắm mắt lại, gần như không có quá trình gì, liền ngủ rồi.
Nằm chung giường với một người đàn ông chỉ nhận thức mấy ngày, mặc dù chính giữa cách một đứa con trai, trong lòng Diệp Tinh Bắc vẫn tràn đầy không được tự nhiên.
Chờ cậu bé ngủ say, cô ngồi dậy, nhẹ giọng nói: “Nếu không tôi còn ôm thằng bé đến phòng cho khách ngủ nhé?”
Cố Quân Trục nằm không nhúc nhích: “Chờ thằng bé nửa đêm tỉnh, phát hiện bên người chỉ có cô, không có tôi, cô tính giải thích với thằng bé như thế nào?”
“……” Diệp Tinh Bắc lại yên lặng giải thích.
Cô có thể tìm ra rất nhiều cớ để giải thích.
Nhưng mà, lấy cớ chung quy là lấy cớ.
Là lấy cớ, thì sẽ không hoàn mỹ vô khuyết.
Nhìn thấy hôm nay Tiểu Thụ vẫn luôn trong trạng thái kích động phấn khởi, cô sao nhẫn tâm để con phát hiện kỳ thật này chỉ là bọt biển giả dối, chỉ cần dùng kim nhẹ nhàng đâm liền vỡ.
Diệp Tinh Bắc nằm thẳng ở trên gối đầu, nhìn nóc nhà nhẹ giọng nói: “Thằng bé rất thích anh! So với thích hai anh của tôi còn nhiều hơn một ít…… Tôi thật không dám tưởng tượng, một ngày kia, thằng bé phát hiện này chỉ là lời nói dối, tôi nên đối mặt thằng bé như thế nào.”
Tình yêu này nọ
"Cái này tạm thời cô không cần lo lắng, " Cố Quân Trục nói: "Chỉ cần cô không chủ động giải trừ hôn ước, tôi sẽ vẫn chăm sóc mẹ con cô."
Diệp Tinh Bắc cười cười, không nói gì.
Cô chỉ có thể nói... Chỉ hy vọng như thế.
Tình yêu này, thí dụ như gió sớm, ví như sương mai, tới lại đi.
Bây giờ Cố Quân Trục nói chắc chắn như vậy, bất quá là anh chưa gặp được người định mệnh thôi.
Một ngày kia, anh gặp được người trong lòng, người muốn kết hôn, cô cùng Tiểu Thụ chỉ có thể nhường đường cho người trong lòng anh.
Cố Quân Trục là người cực thông minh.
Diệp Tinh Bắc chỉ là nhẹ nhàng cười một tiếng, anh liền biết trong lòng Diệp Tinh Bắc suy nghĩ cái gì.
Thanh âm của Diệp Tinh Bắc có phần châm biến còn có chút tự giễu cười, giống như là đuôi mèo, trong lòng Cố Quân Trục nhẹ nhàng một phen.
Tim Cố Quân Trục vừa động, vượt qua tiểu tử kia, ghé vào bên người Diệp Tinh Bắc.
"..." Diệp Tinh Bắc đẩy anh, thấp giọng quát lớn: "Cố Quân Trục, anh điên rồi? Anh tránh ra! Chúng ta không phải, chúng ta chỉ là giả làm vợ chồng, tôi không bao giờ làm nghĩa vụ vợ chồng!"
Cố Quân Trục nhẹ nhàng cắn một cái trên ngón tay cô, cười quái dị: "Bảo bối, em lớn tiếng chút, đánh thức Tiểu Thụ, cho thằng bé biết, anh chỉ là giả mạo cha của thằng bé..."
"Hẳn không, buổi tối con trai ngủ, ngủ say sét đánh cũng không tỉnh, bị người ôm đi cũng không biết..." Tuy Diệp Tinh Bắc miệng nói như vậy, nhưng vẫn bất an quay đầu nhìn thằng bé liếc mắt một cái.
"A...?" Cố Quân Trục nhíu mày cười nhẹ: "Sét đánh đều bất tỉnh? Nói như vậy, nếu anh nghĩ muốn làm chuyện trẻ con không nên xem, cũng không cần bận tâm đến thằng bé?"
"..." Hai tay Diệp Tinh Bắc dùng sức chống đẩy trong ngực anh, gầm nhẹ: "Cố Quân Trục, anh đừng làm loạn! Anh làm loạn tôi liền trở mặt đó! Tôi thực trở mặt rồi !"
Cố Quân Trục cười cười, ngón tay cuồn cuộn thưởng thức sợ tóc trên má cô: "Chuyện liên quan đến anh trai cô, cô nghĩ như thế nào?"
Diệp Tinh Bắc: "..."
Nhất định phải dùng tư thế nam trên nữ dưới ngại ngùng như thế, cùng cô nói chuyện đề tài nghiêm túc sao?
Đừng tưởng rằng dáng vẻ anh giả bộ nghiêm trang, cô cũng không biết giờ phút đam ở bắp đùi cô là cái gì!
Người đàn ông này tới cùng là có nhiều đói khát, hướng trên người cô nằm úp sấp, lập tức liền có phản ứng rồi.
⬅ Trước Tiếp ➡