⬅ Trước Tiếp ➡
Đối với thằng bé mà nói, mỗi ngày đều có việc phải làm, bởi vì có cha là chuyện bình thường, đều đã biến thành chuyện đặc biệt hạnh phúc.
Thằng bé có cha rồi!
Về sau bạn nhỏ cũng là có cha rồi !
Lại cũng không cần hâm mộ bạn nhỏ khác cũng có cha rồi!
Tối hôm qua Diệp Tinh Bắc bị Cố Quân Trục đùa không nhẹ, còn muốn ngủ, bọn họ giả làm vợ chồng không thích hợp.
Về sau nếu Cố Quân Trục coi thường cô như tối hôm qua, cô liền ly hôn cùng Cố Quân Trục.
Nhưng hôm nay nhìn đến dáng vẻ thằng bé vui sướng như vậy, cô đều không nói ra miệng cái gì nữa rồi.
Con trai của cô đã nhận định Cố Quân Trục là cha thằng bé.
Nếu cô nói với thằng bé, bảo bối, mẹ là lừa con, Cố Quân Trục không phải cha con, là mẹ tìm người giả mạo đến lừa con?
Con trai sẽ rất đáng thương?
Cô tuyệt đối không thể làm như vậy!
Thôi, thôi.
Nể mặt con trai, chỉ cần về sau có thể bớt phóng túng một chút, cô sẽ nhịn!
Trên trời không có rơi bánh thịt xuống.
Đoán được, trả giá trước đã.
Đạo lý kia, từ lúc cô còn rất nhỏ liền hiểu được.
Thằng bé dính Cố Quân Trục dính lợi hại, để cho Cố Quân Trục mặc quần áo cho thằng bé, cùng Cố Quân Trục đánh răng rửa mặt, ăn bữa sáng vẫn lại để cho Cố Quân Trục cho thằng bé ăn cơm.
Khi ăn cơm, mắt của thằng bé nhìn chằm chằm Cố Quân Trục không chớp mắt, giống như thằng bé xem thiếu vài lần, Cố Quân Trục sẽ biến mất không thấy.
Diệp Tinh Bắc có chút lo lắng Cố Quân Trục bị thằng bé dính phiền, có thái độ không tốt với thằng bé.
Bây giờ con trai cô dính lấy Cố Quân Trục như vậy, nếu Cố Quân Trục lộ ra thần sắc không kiên nhẫn, con trai cô nhất định cực kỳ thương tâm.
Không đúng, Cố Quân Trục rất có kiên nhẫn.
Đối với thằng bé lại xin gì được này, bảo làm gì thì làm cái đó, còn thỉnh thoảng hôn nhẹ.
Một lớn một nhỏ, cười cười nói nói, nhỏ quấn lấy lớn, lớn sủng nịch nhỏ.
Nếu để cho người không biết chuyện nhìn, khẳng định cho rằng đây là hai cha con gắn bó thân mật.
Diệp Tinh Bắc một mực bên cạnh nhìn, bỗng nhiên liền cảm thấy được, chỉ cần Cố Quân Trục có thể đối tốt với con trai cô như vậy, khiến cho con trai cô vui vẻ hạnh phúc như vậy, mặc kệ về sau Cố Quân Trục đối với cô như thế nào, cô đều có thể chịu.
chạy mất dép
Ăn xong bữa sáng, "Hai vợ chồng" cùng đưa con trai cưng đến trường.
Ở trên xe, cậu nhóc đều phải ngồi ở trên đùi Cố Quân Trục, ôm cổ Cố Quân Trục, gương mặt thỉnh thoảng lại cọ tới cọ lui trên mặt Cố Quân Trục, thỉnh thoảng còn tiến đến tai Cố Quân Trục thì thầm nói vài câu.
Diệp Tinh Bắc nhìn có chút ghen tị rồi.
Ô tô dừng tại cửa lớn trường tiểu học số một, cậu nhóc ôm cổ Cố Quân Trục, dính đã lâu, mới lưu luyến xuống xe.
Sau khi xuống xe, cậu nhóc cẩn thận mỗi bước đi đều vẫy tay với Cố Quân Trục và Diệp Tinh Bắc: "Cha, mẹ, buổi chiều tan học thì cùng tới đón Tiểu Thụ về nhà!"
Chữ “cha” kia cậu nhóc gọi đặc biệt vang dội, giống như sợ người khác không nghe thấy vậy.
Trên gương mặt xinh đẹp, mang theo vui sướng và muốn khoe ra.
Cố Quân Trục cười đáp lời: "Biết rồi, đi đường chú ý, cẩn thận dưới chân."
Cậu nhóc lại gọi vài từ “cha”, đi ra rất xa, thật sự nhìn không thấy, mới không quay đầu nữa, đi vào trường học.
Cố Quân Trục nhìn bóng lưng cậu nhóc từ từ đi xa, nhẹ nhàng cảm thán một tiếng: "Tôi có chút ghen tị với cha ruột Tiểu Thụ rồi."
Tất cả yêu thương và sùng bái của cậu nhóc dành cho anh, đều là cho cha ruột cậu.
Anh cực kì hưởng thụ tình cảm đơn thuần lại nóng cháy của cậu bé, sạch sẽ lại thuần túy, không chứa một tia tạp chất.
Được một bé con được người ta yêu quý như vậy toàn tâm toàn ý ỷ lại, vô cùng hạnh phúc.
Diệp Tinh Bắc nghiêng đầu nhìn anh : "Tôi cũng không phải mẹ ruột Tiểu Thụ."
Cố Quân Trục hơi hơi ngẩn ra, rất nhanh phản ứng kịp, không nhịn được cười ra tiếng, "Em không nói tôi cũng quên, từ nhỏ nó là do em nuôi lớn, em và mẹ đẻ nó không có gì khác nhau."
Cúi xuống, anh còn nói: "Công sinh không bằng công dưỡng, Tiểu Thụ là đứa bé ngoan, dù về sau nó tìm đượccha mẹ đẻ, em cũng sẽ là người nó yêu nhất."
Diệp Tinh Bắc cụp mắt nhìn dưới mặt đất, trầm mặc một hồi mới nói: "Anh cũng có thể!"
"Ừm?" Cố Quân Trục hơi hơi kinh ngạc: "Cái gì?"
⬅ Trước Tiếp ➡