Một lúc lâu sau, phóng viên phụ trách phỏng vấn mới nhớ tới còn có Mộ Vy Vy chưa đàn, khách sáo hỏi một câu, “Bạn học Mộ Vy Vy, muốn thử một chút không?”
Cố Vy Vy có chút khó xử nhăn mày, “Bản này tôi chưa đàn bao giờ, liệu có thể… nhìn nhạc phổ không?”
Làm bẽ mặt quán quân dương cầm (3)
“Không đàn được thì nhận thua coi như xong, làm như đưa nhạc phổ cho cô thì cô có thể đàn tốt như vậy ấy.” Chu Hiểu Cầm không chút lưu tình trào phúng.
“Đúng vậy, có một số người không biết tự lượng sức mình.”
“Lấy được giải thưởng vớ vẩn nào đó hổi tiểu học thì có gì hơn người, giải thưởng mà Lâm Na lấy được mới là giải thưởng số một số hai về tính chuyên nghiệp trong nước nhé.”
Các nữ sinh lớp dưới ủng hộ Chu Lâm Na nghe cô ta trình diễn xong, bắt đầu trào phúng Cố Vy Vy vì chuyện muốn xem nhạc phổ.
“Bản nhạc này giúp Lâm Na thành danh, tự nhiên tương đối quen thuộc, để bạn học Mộ Vy Vy xem nhạc phổ mới là công bằng.” Người chủ trì đưa ra ý kiến.
Giáo viên âm nhạc gọi học sinh lấy nhạc phổ của bản “chuyến bay của chú ong vàng” tới, lúc đưa cho cô còn không quên an ủi một chút, “Không cần áp lực lớn như vậy, cố hết sức là được.”
Dù sao để cho cô tới cũng chỉ để làm nền cho Lâm Na mà thôi.
“Cảm ơn cô.”
Cố Vy Vy nhận lấy nhạc phổ, cúi đầu, chuyên chú nhìn.
Lâu lắm rồi Mộ Vy Vy không đánh đàn mà chính cô dù biết đánh đàn nhưng chưa từng đàn bản “chuyến bay của chú ong vàng” này, chỉ nghe Chu Lâm Na đàn một lần thì không thể nhớ hết mọi nốt của nhạc phổ được. May mắn là cô có trí nhớ hơn người, chỉ cần nhìn một hai lần là có thể nhớ hết.
Mấy học sinh đứng ngoài phòng học thấy cô nhìn nhạc phổ một lúc lâu mà vẫn chưa bắt đầu đàn thì hùa nhau rời khỏi.
“Thôi, Chu Lâm Na còn được khen là có tài đánh đàn xuất sắc, ngay cả sinh viên của học viện âm nhạc thủ đô cũng không có mấy người so sánh được, cô ta còn chưa từng đàn lần nào thì sao đấu được chứ?”
“Trình độ tiểu học và trình độ chuyên nghiệp, có thể so sánh sao?”
…
Nhưng mà, bọn họ vừa đi đến cửa thang máy, phòng học nhạc lại truyền ra giai điệu của “chuyến bay của chú ong vàng”, hơn nữa còn không kém chút nào so với bản Chu Lâm Na vừa biểu diễn.
Vì thế vì tò mò lại hùa nhau quay lại, nhìn thiếu nữ đội mũ lưỡi trai đang đánh đàn, nhạc phổ đặt ở một bên, không nhìn đến.
Trong đám người, một nam sinh có khuôn mặt tròn đứng xem náo nhiệt, vội vàng giơ điện thoại quay lại cảnh thiếu nữ đánh đàn tới quên hết mọi thứ bên trong, lẩm bẩm, “Cậu Luật à, vừa rồi là người đẹp Chu đàn, bây giờ là đối tượng thầm mến của cậu đang đàn. Cô nàng Mộ Vy Vy này là yêu quái đúng không? Vừa rồi nói không biết đàn nay chỉ nghe một lần, nhìn nhạc phổ hai lần liền nghiền ép người khác, quá điên cuồng rồi.”