Phó… Phó Hàn Tranh?
Sao cô lại ở chỗ của người đàn ông này?
Phó Hàn Tranh là người cầm quyền của tập đoàn Phó thị, con cá mập khổng lồ đứng đầu thương giới Trung Quốc, đồng thời… Cũng là tử địch của nhà họ Cố.
Phó Hàn Tranh bắt lấy cánh tay mảnh khảnh của thiếu nữ, cặp mắt đen thâm thúy dấy lên ngọn lửa, hơi thở càng thêm nặng nề, “Cô vẫn chưa từ bỏ ý định?”
“Chưa từ bỏ ý định gì?” Cố Vy Vy giãy giụa, cánh tay bị siết bắt đầu truyền đến đau đớn.
Chiếc váy ngủ trễ ngực căn bản không giấu được cảnh đẹp trước đôi gò bồng đảo.
Ánh mắt của Phó Hàn Tranh sẫm lại, càng lúc càng trầm, càng ngày càng đen, anh kéo cô tới mép giướng, đẩy mạnh cô lên đó. Ngay sau đó, xốc chiếc váy ngủ lên, đè người xuống, không hề có khúc dạo đầu* mà xông thẳng vào cấm địa mềm mại của cô.
*Khúc dạo đầu: hay còn được gọi là foreplay- khởi động tình dục, sự vuốt ve kích thích tạo sự hứng tình trước khi quan hệ.
Đau đớn như bị xé rách khiến Cố Vy Vy kêu ra tiếng, khuôn mặt nhỏ mất đi sắc hồng trong nháy mắt.
Cô giãy giụa muốn chạy trốn lại bị người đàn ông ấn chặt trên giường, mặc sức chiếm đoạt.
Giọng nói lạnh lẽo của Phó Hàn Tranh vang lên bên tai, “Năm lần bảy lượt chơi mấy trò này, còn không phải là vì muốn à?”
“Không phải… không phải tôi muốn…” Cố Vy Vy khóc kêu.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Cô không chết trong tay Lăng Nghiên mà lại rơi vào trong tay của Phó Hàn Tranh, hơn nữa, còn bị xâm phạm?
Màn giày vò đau đớn này như không có điểm cuối.
Cô đau đến mức không chịu nổi, chậm rãi mất đi ý thức.
…
Không biết qua bao lâu, tiếng ồn ào khiến đầu cô nhức nhối, khiến cô không thể không tỉnh lại.
“Mộ Vy Vy, bác sĩ cũng đã nói cô đã thoát khỏi nguy hiểm, cô còn giả vờ giả vịt cái gì?”
“Bà nội thấy cô đáng thương mới cho cô ở lại nhà họ Phó, cô lại lòng tham không đáy mà có phải bỏ thuốc anh tôi cũng muốn nhảy lên giường anh ấy…”
Cố Vy Vy nhìn những người và hoàn cảnh xa lạ trước mắt, ánh mắt dại ra, không phân biệt được đây là thật hay là mơ.
Mạnh Như Nhã trong bộ âu phục đắt tiền đẩy người đàn ông trẻ tuổi trong phòng ra ngoài, “Cậu hai à, anh ra ngoài trước đã, để cô ấy thay quần áo xong rồi xuống tầng nói chuyện sau.”
Cố Vy Vy ngồi dậy, thân dưới nhói lên, đau đớn khôn kể, xương cốt cả người cô như bị người ta đập nát rồi gắn lại vậy.