Chương 8
“Chị học hội họa nhiều năm mà sao không thấy điểm em nói?” Mạnh Như Nhã cười nhạt hỏi.
Cố Vy Vy cười cười, nói thẳng, “Nếu mọi người không tin thì có thể tìm ông Minh Tông Viễn để giám định. Ông ấy là hội trưởng hiệp hội mỹ thuật Trung Quốc, đồng thời cũng là một chuyên gia nghiên cứu về các tác phẩm của họa sĩ Julien. Với nhãn lực của ông ấy chắc hẳn sẽ nhìn ra được bức tranh này là thật hay giả.”
“Ha ha, cô đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ mà.” Phó Thời Khâm cười lạnh, anh ta chưa thấy người nào không biết xấu hổ như Mộ Vy Vy.
Mộ Vy Vy ở trong nhà họ Phó, anh ta không có ý kiến.
Ngày thường Mộ Vy Vy quấy rầy anh trai anh ta, bọn họ đều coi như là cô còn nhỏ nên không hiểu chuyện nên không truy cứu. Nhưng chuyện này rõ ràng là cô sai rồi vậy mà vẫn còn già mồm át lẽ phải.
Bà cụ Phó nhìn Phó Hàn Tranh, “Dù có muốn định tội con bé thì cũng phải khiến người ta tâm phục khẩu phục, mời ông Minh tới đây đi.”
Phó Hàn Tranh gọi điện cho trợ lý, bảo anh ta cho người tới nhà họ Minh mời Minh Tông Viễn tới đây để giám định xem là tranh thật hay giả.
Phó Thời Khâm hừ lạnh, “Được, để ông cụ Minh tới giám định đi, đợi có kết quả giám định, tôi xem cô còn có gì để nói nữa.”
“Nếu là thật, tôi có bán máu bán thận cũng đền cho anh.” Cố Vy Vy nói xong, cười xấu xa hỏi, “Nhưng nếu là giả thì sao?”
“Nếu là giả thì tôi sẽ gọi cô là cha.” Phó Thời Khâm hầm hừ nói.
“Được, lát nữa anh đừng quỵt nợ là được.” Cố Vy Vy đứng dậy, đi tới chỗ bà cụ Phó.
“Bà ơi, cháu muốn đi thu dọn ít đồ trước.”
Bà cụ Phó gật đầu, xảy ra chuyện này, mặc kệ giám định được là thật hay giả thì Hàn Tranh cũng sẽ không có khả năng để cô bé này ở lại đây.
Cố Vy Vy lên tầng thu dọn một ít đồ dùng của Mộ Vy Vy, thu dọn xong liền lẳng lặng ngồi trên tầng, suy nghĩ xem rời khỏi nơi này thì cô sẽ làm gì sau này.
Một lúc lâu sau, Phó Thời Khâm chạy lên tầng gõ cửa, “Mộ Vy Vy, ông cụ Minh tới rồi, giờ cô có muốn trốn tránh cũng muộn rồi.”
Tôi gọi cô là cha (2)
Cố Vy Vy kéo vali ra khỏi cửa, cùng Phó Thời Khâm xuống tầng, thấy một ông cụ gần bảy mươi tuổi đang nói chuyện với nhóm người Phó Hàn Tranh.
“Ông Minh, tôi tin là trên đường tới đây trợ lý Từ đã nói với ông mục đích mời ông tới đây rồi, xin nhờ ông xem giúp bức tranh này có thật là của họa sĩ Julien không.”
“Tranh của Julien?” Minh Tông Viễn kinh ngạc không thôi, vừa lấy kính lão ra đeo vừa nói, “Hiện tại ở bên ngoài có rất ít tranh của ông ấy. Các người tìm thấy ở đâu vậy?”
“Mua được từ một buổi đấu giá ngầm.” Phó Hàn Tranh chỉ bức tranh ở trên bàn, nói, “Ông là chuyên gia nghiên cứu về hoạ sĩ Julien, cho nên mời ông đến xem xem thế nào.”