"Thì ra là Lệ thiếu phu nhân " Một người vây xem đột nhiên cảm thán. "Tôi đã nói mà, khí chất như vậy chắc chắn không phải người bình thường đâu, còn bán mình, bồi ngủ? Haha, tâm địa đố kỵ của phụ nữ thật đáng sợ "
"Đúng vậy, hùng hổ doạ người như thế, tôi còn tưởng là thật."
"Nhưng mà nói thật, Lệ thiếu phu nhân và Lệ tổng quả là trời sinh một cặp."
"Đúng thế, nhưng mà, người phụ nữ bên cạnh người đàn ông kia, hình như là thiếu gia của xí nghiệp Phó thị?"
"A, người phụ nữ kia chắc là bạn gái của anh ta rồi?"
"Không phải đâu, ánh mắt kém như vậy..."
... ...
Mọi người xung quanh thảo luận càng lúc càng sôi nổi, Phó Lãnh Băng sớm đã mặt đỏ tai hồng, yên lặng cách xa Liễu An An ra một chút.
Liễu An An vẫn đắm chìm trong khiếp sợ, không ngờ mình đã bị Phó Lãnh Băng ghét bỏ, khó mà tin được nhìn Tô Thiên Từ nói "Không có khả năng, tuyệt đối không có khả năng, loại người như cô, sao có thể có thể gả vào Lệ gia. Nhất định là dùng thủ đoạn đê tiện, bỉ ổi để đổi lấy, nhất định là như thế. Tô Thiên Từ, cô đúng là cái đồ không biết xấu hổ "
"Sao lại thế này? Nghe nói nơi này có người cố ý gây chuyện?" Mấy người đàn ông mặc đồng phục đi đến.
Tô Thiên Từ lạnh lùng nhìn lướt qua, nhếch khóe môi một cái, đáp "Đúng vậy, anh cảnh sát, nơi này có người ác ý muốn phỉ báng tôi."
Thời tiết nóng bức như vậy, bọn họ khổ cực chạy đến,mà nguyên nhân lại chỉ vì chút chuyện nhỏ này.
Nhưng khi thấy Lệ Tư Thừa, trên mặt vừa có chút không kiên nhẫn lại lập tức thay đổi, hô "Lệ tiên sinh."
Liễu An An thấy cảnh sát liền ngẩn ngơ, luống cuống, "Tô Thiên Từ, tôi nói có phải tôi bôi nhọ cô hay không trong lòng cô biết rõ. Lời tôi nói có câu nào không phải sự thật? Đồ đàn bà không biết xấu hổ, còn dám báo cảnh sát "
"Cô đi theo cảnh sát nói đi." Thanh âm Tô Thiên Từ đều đều, sắc mặt bình tĩnh, ánh mắt đen láy không một gợn sóng. Sắc mặt lạnh lùng bỗng chốc làm người ta cảm thấy bị áp bức, "Tôi không có thời gian cùng cô làm loạn."
"Cô dám báo cảnh sát Tôi chính là người nhà họ Đường, Lệ Tổng, chị họ em không phải là thanh mai trúc mã của anh sao, sao anh có thể đưa em vào cục cảnh sát được chứ?" Liễu An An nhìn Lệ Tư Thừa như nắm lấy cọc cứu mạng, hy vọng anh sẽ ngăn Tô Thiên Từ lại.
Dù sao thì Đường Mộng Dĩnh và và cũng là cùng nhau lớn lên mà
Tất cả mọi người ai cũng nói Lệ Tư Thừa và Đường Mộng Dĩnh là một cặp trời sinh, trai tài gái sắc, thanh mai trúc mã
Đường gia và Liễu gia đều một mực cho rằng Lệ Tư Thừa sẽ cưới Đường Mộng Dĩnh làm vợ.
Hiện tại, dù không trở thành vợ chồng chung một nhà nhưng Lệ tổng cũng sẽ niệm tình cũ mà tha cho cô ta.
Nhưng có vẻ cô ta đã đánh giá cao sự thâm tình của Lệ Tư Thừa rồi.
Anh làm như không nghe thấy lời của cô ta, đưa mắt nhìn đồng hồ, thúc giục Tô Thiên Từ "Nhanh lên một chút."
Cô ta nói nhiều như vậy, lại không có một lời đáp lại.
Liễu An An cảm thấy thật không cam lòng, tiếp tục nói "Lệ Tổng, cho dù anh không cho chị họ em một chút mặt mũi, thì cũng phải vì mặt mũi của Đường gia chứ, em cũng là người của Đường gia đấy "
Trong lòng Tô Thiên Từ có chút đồng tình, những lời này mới chân chính là chạm vào Lệ Tư Thừa.
"Cô dám uy hiếp tôi?" Lệ Tư Thừa hơi giương mắt nhìn, ánh mắt của anh sắc bén như chim ưng, khiến Liễu An An sợ hãi.
Liễu An An lập tức cảm thấy như bị một chậu nước lạnh dội xuống, nội tâm nguội lạnh, khẩn trương "Không phải, em..."