⬅ Trước Tiếp ➡
"Cô, chú."
Tô Thiên Từ vừa vào cửa đã chào hỏi, hành động tự nhiên hào phóng, tươi cười lại khéo léo.
Nhất cử nhất động của cô là dáng vẻ đoan trang, tự nhiên mà đứng ở bên cạnh Lệ Tư Thừa.
Trong lòng Tô San Na ngứa ngáy như bị mèo cào, ghen ghét đến điên cuồng.
Quả nhiên, ôm được cái cột lớn vững chãi, ngay cả tiện nhân cũng trở nên cao quý
Nhưng dựa vào cái gì chứ, cô ta mới là con gái chính thống nhất của Tô gia, sao lại gả đứa con gái hoang này đi, thật không công bằng
Tô Chính Quốc lại làm như không nghe thấy Tô Thiên Từ chào hỏi mình, liền đứng dậy hướng về phía Lệ Tư Thừa mà bước tới, cười đến vẻ mặt sáng lạn "Tư Thừa, tới rồi sao? Mau, tới đây ngồi, đã ăn cơm chưa?"
"Chưa có."
"Ha ha, vậy là tốt rồi, vừa lúc, hôm nay chúng ta cũng ăn muộn một chút, hay là cùng nhau ăn đi." Tô Chính Quốc tựa như khóe miệng sắp không thể kéo lại được rồi, một bộ lấy lòng.
"Được." Lệ Tư Thừa từ trước đến nay đều không nhiều lời, anh chỉ nhàn nhạt đáp một tiếng.
Tô Chính Quốc có chút xấu hổ, cười cười cho qua.
Tô San Na bưng một cái khay nhỏ đi tới, ngượng ngùng "Lệ tiên sinh, cà phê của ngài."
Tô phu nhân cũng cười để lộ má lúm đồng tiền, nói "Biết ngài thích uống cà phê, Na Na đã cố ý đi học, ngài mau giúp con bé, xem có hợp khẩu vị không?"
Ánh mắt Tô San Na đầy chờ mong mà nhìn anh, vợ chồng Tô Chính Quốc cũng tươi cười đầy mặt nhìn Lệ Tư Thừa.
Mà Lệ Tư Thừa, lại đem ánh mắt dừng lại ở thân ảnh bên kia, "Đứng làm cái gì, lại đây ngồi xuống đi."
Lời nói của Lệ Tư Thừa vừa rơi xuống khiến cho cả nhà Tô gia mới chú ý đến, hóa ra là Tô Thiên Từ còn đứng ở một bên vì không ai tiếp đón
Nháy mắt Tô Chính Quốc liền cảm thấy xấu hổ, ho nhẹ một tiếng "Thiên Từ, đi vào trong nhà đi, con cũng có mới lạ làm gì đâu, ai không biết còn cho rằng con mới là khách đấy."
"Tốt xấu thì hiện tại con cũng là con dâu của Lệ gia, như thế nào mà một chút quy củ cũng không hiểu, mau tới ngồi xuống đi." Tô phu nhân cũng mang vẻ mặt oán trách.
Một màn này cô sớm đã đoán trước được, đối với Tô gia mà nói, cô vĩnh viễn chỉ là hạt cát, sao tôn quý bằng Lệ Tư Thừa được.
Không có Lệ Tư Thừa thì cô chẳng là cái thá gì.
Chậm rãi đi tới, Tô Thiên Từ ngồi xuống bên cạnh Lệ Tư Thừa, nhưng lại cố ý ngồi cách xa anh ra một chút, phải khoảng 1m gì đó.
Theo như sự hiểu biết của cô đối với Tô San Na, cô ta khẳng định sẽ không bỏ qua cơ hội này.
Quả nhiên, Tô San Na thấy giữa bọn họ còn chỗ trống, trong mắt liền ánh lên sự tính toán.
Tô San Na đem cà phê trên bàn bưng tới, hướng chỗ Lệ Tư Thừa mà đi qua, nói "Lệ tiên sinh, nếm thử cà phê mà em pha đi, em mới học thôi, ngài giúp em xem thử đi."
Khi nói chuyện cô ta đã đặt mông ngồi xuống giữa bọn họ
Lệ Tư Thừa nhíu chặt mày như chạm phải thuốc độc, anh đột nhiên đứng lên, dường như là ngay lập tức sau khi cô ta ngồi xuống.
Tô Chính Quốc bị động tác bất thình lình của anh dọa cho sợ, ông ta ngơ ngác nhìn.
"Toilet?"
⬅ Trước Tiếp ➡