Ông ta xác định anh còn có thể nuốt trôi được sao?
Tô Thiên Từ đột nhiên cảm thấy rất muốn cười, chú của cô, thật đúng là dối trá, dối trá tới cực điểm
Mà Lệ Tư Thừa lại bắt được trong mắt Tô Thiên Từ có một tia vui sướng khi người gặp họa. Trong lòng lập tức liền minh bạch, sắc mặt lạnh nhạt, ở bên Tô Chính Quốc tiếp đón niềm nở, đi về phía bàn ăn.
Bữa cơm này, ngoại trừ Tô Thiên Từ và Lệ Tư Thừa, thì ba người còn lại đều ăn trong nơm nớp lo sợ.
Tô Chính Quốc tiếp đón anh, nhưng trái tim cũng đã đập bùm bụp liên hồi.
Vừa rồi Lệ Tư Thừa nghe được nhiều hay ít, ông ta căn bản cũng không biết
Nếu chỉ là nghe được mỗi Tô Thiên Từ nói cũng không sao, hắn còn có thể cho rằng đó là lời nói của một bên.
Nhưng nếu anh nghe được màn đối thoại của cả nhà bọn họ, như vậy... Sự tình liền không thể cho nhỏ lại được đâụ
Trong lòng Tô Chính Quốc không ngừng thấp thỏm, ăn một bữa cơm mà kéo dài như một thế kỷ.
Qua hơn nửa giờ, Lệ Tư Thừa cuối cùng cũng buông đũa xuống.
Tô Chính Quốc thở dài nhẹ nhõm một hơi, ông ta cũng vội đặt đũa xuống, chuẩn bị tiễn khách.
Chỉ là người nào đó vẫn không chịu phối hợp.
Tô Thiên Từ cứ thong thả ung dung mà cầm đũa, chậm rãi gắp đồ ăn ở trên bàn, thản nhiên mà vui vẻ với bầu không khí hiện tại.
Trong lòng Tô Chính Quốc đã mắng cô cháu gái này đến ngàn lần, chẳng lẽ cô không biết, bởi vì lời nói của cô đã khiến cả nhà bọn họ đều ở không thoải mái sao?
Chính là bọn họ lại không biết, điều Tô Thiên Từ muốn, chính là làm cho bọn họ không thoải mái
Tô San Na nhịn không được, thúc giục nói "Rốt cuộc cô đã ăn xong chưa, Lệ tiên sinh cũng đã ăn xong rồi, cô ăn chậm chạm quá đi "
Tô Thiên Từ liếc mắt một cái, như là có chút ủy khuất, nhỏ giọng nói
"Nhưng mà em chưa có ăn no."
Vẻ mặt kia giống như là bị ngược đãi đã lâu, hệt như là một đứa trẻ sợ ăn không đủ no.
"Na Na " Tô phu nhân lập tức quát cô ta ngưng lại.
Tô San Na trong lòng không phục, nhìn đến Lệ Tư Thừa cũng không nói lời nào, lại đem lời muốn nói nuốt trở về.
Thật vất vả lắm mới chờ được Tô Thiên Từ ăn xong, đã là hơn mười phút saụ
Ăn xong, bọn họ lại ngồi một chút, người Tô gia vừa lo sợ vừa phải giữ cho không khí thoải mái, nhưng Tô Thiên Từ lại cố tình không hề tỏ ý muốn ra về.
Cuối cùng, vẫn là Lệ Tư Thừa bước ra trước, cả nhà Tô gia như được đại xá, giả ý giữ lại một hồi, liền khách khách khí khí mà tiễn hai người rời đi.
Trước khi đi, Tô Thiên Từ còn có thể cảm nhận được ở phía sau, ánh mắt ba người của Tô gia cơ hồ có thể giết người, trong lòng lại thấy sảng khoái không nói lên lời.
Mới ra khỏi Tô gia, Tô Thiên Từ liền kêu dừng lại, "Lệ tiên sinh."
Lệ Tư Thừa nhướng mày, quay đầu nhìn về phía cô.