⬅ Trước Tiếp ➡
Sở Nam chưa từng yêu đương với đàn ông, đương nhiên cũng không có kinh nghiệm với phụ nữ. Hiện tại, cậu thấy hơi mờ mịt, không biết hình thức ở chung của mình với Vu Hám có vấn đề gì hay không.
Cậu hẳn là rất thích Vu Hám, tuy Vu Hám vừa già vừa nghèo vừa xấu, nhưng nếu cậu không thích anh thì sao có thể vẫn luôn làʍ t̠ìиɦ, còn hôn môi anh được chứ.
Một lần là bị ma xui quỷ khiến, nhưng tám lần mười lần... thì sao?
“Thật đúng là không phục mà...” Sở Nam không nhịn được lẩm bẩm tự nhủ, lúc cậu nói lời này còn ngồi trong lòng Vu Hám, mới vừa làm một lần xong nên thân thể cực mẫn cảm, mềm nhũn rúc trong lòng anh.
Sở Nam có vóc dáng không lùn, cũng gần 1 mét 8, nhưng Vu Hám gần 1m9 cơ, hơn nữa còn cao to hơn cậu nên cậu co rúc trong lòng Vu Hám, thế mà vô cùng hài hòa phù hợp.
“Không phục cái gì?” Vu Hám gác cằm trên đầu vai Sở Nam, đôi tay vòng quanh hông cậu để gõ điện thoại, anh đang tra địa điểm du lịch, tốt nhất là có suối nước nóng.
“Không có gì.” Sở Nam hơi xấu hổ nói, cậu không phục là cảm thấy mình thích Vu Hám hơn anh thích cậu nhiều nhiều lắm, dựa vào cái gì! Tính ra thì người trẻ đẹp là cậu cơ mà!
Nếu là người xa lạ đã biết hai người đang yêu đương thì phản ứng đầu tiên khẳng định là Vu Hám bao dưỡng cậu, mà không phải cậu bao dưỡng anh hoặc là không bao giờ nghĩ hai người bọn họ là chân ái.
Đúng vậy, hơn nữa sẽ không ai cảm thấy Vu Hám là thụ, dù là người có khẩu vị nặng thế nào đi nữa thì cũng không xuống tay với Vu Hám được! Dù là có ít người có khẩu vị kỳ lạ thật, thích đàn ông cường tráng, nhưng đều là thích người đẹp trai, ít nhất phải có khuôn mặt đoan chính.
Sở Nam càng nghĩ càng nghẹn khuất, cứ cảm thấy mình thiệt thòi lớn, co người trong ngực Vu Hám mà giận dỗi.
Nhưng mà cậu không thể hờn dỗi lâu, vì hai người vừa làm xong, tuy côn ŧᏂịŧ của Vu Hám đang trong trạng thái nửa mềm nhưng còn chưa rút khỏi cơ thể cậu đâu.
Cậu cứ cọ qua cọ lại trong lòng Vu Hám, tự nhiên trêu chọc người đàn ông ngồi dưới nổi lửa, kết quả không cần phải nói thêm.
Có một lần là có nhiều lần, Sở Nam thích hôn môi với Vu Hám, ôm đầu Vu Hám hôn khó chia lìa. Côn ŧᏂịŧ được ngậm trong hậu huyệt cũng cứng rắn, bàn tay thô ráp của Vu Hám nắm hai cánh mông, hung ác đâm vào cơ thể cậu.
Sở Nam đã xác định mình luân hãm, thích đôi môi đầy đặn của Vu Hám, thích bộ râu lún phún gợi cảm, thích vết sẹo ở khóe mắt, thích dáng vẻ Vu Hám ôn nhu lại bất đắc dĩ dung túng cậu.
Cậu như bị ma quỷ ám ảnh ôm cổ Vu Hám, theo anh chìm nổi trong bể dục, trái tim cậu chất chứa toàn là người đàn ông này, được anh mang đến vui sướиɠ đồng thời cũng cho anh vui sướиɠ, cuối cùng Vu Hám sẽ phát tiết toàn bộ du͙© vọиɠ vào sâu trong thân thể cậu.
Nếu không phải bị ma xui quỷ ám thì tại sao trong nháy mắt này, cậu lại sinh ra ý niệm muốn sống với anh hết đời, hơn nữa còn nói ra miệng: “Chúng mình kết hôn đi.”
Trong lòng cứ tưởng bọn họ là bạn tình - Vu Hám: ???
Anh cực kỳ chấn động, hơn nữa vì kỹ thuật của mình mà cảm thấy khϊếp sợ. Kỹ thuật của mình tốt như vậy á? Nam chính của thế giới này, dựa theo cốt truyện sẽ mở hậu cung, thế mà đột nhiên cầu hôn với pháo hôi?
Vu Hám nhớ rõ, Sở Nam có tuổi thơ rất bất hạnh, bố mẹ bằng mặt không bằng lòng, mỗi người đều có tình nhân ở bên ngoài, lúc cậu mười mấy tuổi thì hai người ly hôn, không lâu mẹ kế vào cửa.
Bố cậu bản chất là đàn ông trăng hoa lang thang, kết hôn lần hai không được lâu, lại bắt đầu tìm hoan mua vui ở bên ngoài.
Mẹ kế... Mẹ kế không chịu nổi tịch mịch, thế mà lẳиɠ ɭơ muốn ngủ với Sở Nam.
Lúc ấy cậu mới mười sáu tuổi, xuýt nữa sinh ra bóng ma tâm lý với phụ nữ.
Điều này dẫn đến Sở Nam quyết định muốn làm người hoàn toàn khác bố mình, cậu muốn chuyên nhất, muốn thâm tình, muốn nhất sinh nhất thế chỉ yêu một người, kết quả tạo hóa ( cốt truyện ) trêu người, cậu bị bắt hoặc là ngoài ý muốn đã xảy ra quan hệ với mấy người phụ nữ, căn cứ phẩm chất tốt đẹp là đã làm thì phải phụ trách nhiệm, cốt truyện phát triển đến cuối thì cậu có hẳn năm người vợ.
Hiện tại, Sở Nam cầu hôn hắn...
Phản ứng đầu tiên của Vu Hám là ngẩng đầu nhìn xem đỉnh đầu mình có nón xanh hay không.
Đây chính là chàng trai chú định sẽ có năm bà vợ đấy.
Phản ứng thứ hai là trầm tư, sao tự nhiên Sở Nam cầu hôn mình? Thiếu hụt tình thương của cha hay gì?
Vu Hám trầm mặc một lúc lâu làm sắc mặt Sở Nam dần trở nên khó coi, cậu cứ tưởng kết hôn sẽ là việc nước chảy thành sông thế mà hiện thực như đánh một cái tát vang dội lên mặt cậu.
Vu Hám chướng mắt mình.
Trái tim nhói đau, như bị cái gì gõ mạnh một cái, hô hấp cũng trở nên khó khăn, là bởi vì mình biểu hiện quá dâʍ đãиɠ hay sao?
Cũng đúng, bọn họ bắt đầu chính là khởi điểm kém cỏi nhất, quan hệ của hai kẻ cưỡиɠ ɧϊếp với bị cưỡиɠ ɧϊếp, cậu còn biểu hiện như là bị cưỡиɠ ɧϊếp nghiện rồi.
Thanh niên luôn luôn kiêu ngạo cố kéo cong khóe môi: “A, tôi chỉ đùa tí thôi, vẻ mặt anh là thế nào đây, làm sao? Không cho tôi đi tắm rửa.”
Vu Hám bắt lấy cánh tay cậu, rất là bất đắc dĩ: “Cho anh ít thời gian phản ứng đã nào.”
“Tôi đã nói là nói giỡn thôi, đừng tưởng thật, được rồi anh buông tay, tôi muốn đi tắm.”
“Em không thấy mặt mình à? Sắp khóc rồi.”
Vu Hám ôm eo cậu, kéo người vào trong lòng, dươиɠ ѵậŧ lại đâm mạnh vào sâu trong thân thể cậu, làm Sở Nam hô hấp cứng lại.
Cậu theo bản năng nghiêng đầu, dù thế nào cũng không thừa nhận mình có biểu cảm mất mặt thế này, cậu chỉ là... Chỉ là hơi khó chịu mà thôi.
“Anh buông em ra...”
“Không muốn làm à? Chỉ cần em nói không muốn, anh lập tức buông tay.” Vu Hám vô cùng bằng phẳng nói.
Hốc mắt Sở Nam đã hơi đỏ, qua thật lâu, cậu mới ôm chặt Vu Hám, hung tợn cắn cổ hắn, để lại một dấu răng đủ sâu.
“Đúng, em là da^ʍ phụ, kỹ nữ, tiện nhân, đã thế rồi vẫn muốn làm tình với anh, anh vừa lòng chưa? Anh còn muốn thấy em thế nào...”
“Xin lỗi anh không có có ý đấy, anh chưa từng yêu đương với ai, đặc biệt là với con trai, với cả anh khá chậm.”
Vu Hám nhẹ nhàng vuốt ve thịt non bên sườn eo của cậu, châm chước từ ngữ phải nói sao cho Sở Nam dễ hiểu.
Đương nhiên là hắn nói dối, nhưng trong tình huống sắp thành kết cục BE, không nói dối thật sự rất khó giải quyết.
Sở Nam sửng sốt một chút, chưa hiểu lắm.
“Anh... muốn nói gì?”
“Hôn nhân là thần thánh, đã quyết định kết hôn là xác định sẽ ở bên nhau cả đời, xin lỗi em vì tính anh khá cổ hủ, nếu quyết định kết hôn với một người thì tất nhiên là đã suy nghĩ cặn kẽ, xác định muốn cùng người ấy nhất sinh nhất thế, vinh nhục cùng nhau, anh không thể qua loa cho em một đáp án, hơn nữa...” Anh ngượng ngùng nói: “Anh nói rồi là anh chưa từng yêu ai, nên anh không biết có phải anh thích em hay không, tuy đúng là anh hơi có thiện cảm với em.”
Thật đáng buồn là cậu - một người từng là thẳng nam đến lúc này mới phát hiện, mình chưa từng tỏ tình, cậu đơn phương nhận định Vu Hám là bạn trai cậu, nhưng Vu Hám... Anh ấy không biết!
Đau đầu, muốn xuyên về quá khứ, tát mình một cái, tát thằng ngốc mình tỉnh lại, ngủ nhiều lần thế rồi, mà còn chưa xác định quan hệ, cho nên đột nhiên cậu cầu hôn, ở trong mắt Vu Hám khẳng định là đột ngột lắm nhỉ?
Sở Nam rất dễ dỗ chỉ cần nghe được từ “có thiện cảm”, là trong lòng nở hoa, cậu cố giả vờ không vui nói: “Đã nói là nói giỡn, anh đừng nghiêm túc quá, cứ như là em muốn kết hôn với anh lắm ấy.”
“Thế là em lừa anh à?”
Vu Hám nghiêng đầu, nhìn qua có vẻ rất bình tĩnh, lại khiến Sở Nam không nhịn được nhớ đến lời anh nói, Vu Hám rất cổ hủ, khẳng định là nghiêm túc tự hỏi việc kết hôn, lúc này cậu lại nói là nói giỡn, nghe có phải giống mình đang trêu chọc anh ấy không nhỉ?
Vì thế Sở Nam nghẹn thật lâu, cuối cùng vẫn như quả bóng xì hơi nhận thua, nhỏ giọng nói: “Không nói giỡn, em muốn kết hôn với anh, anh có thể chậm rãi suy nghĩ, sau đó cho em một đáp án.”
Cậu thẳng thắn thành khẩn thậm chí hơi đáng yêu, còn không dám nhìn phản ứng của Vu Hám, giây tiếp theo cậu đã bị anh đẩy lên giường, thân thể cường tráng bao trùm trên thân thể cậu, cậu theo bản năng muốn nâng chân quấn eo Vu Hám, lại bị đè đùi.
“Như vậy... Có thể làm tiếp đúng không?”
“Sao anh hỏi nhảm thế?”
Vu Hám tách cánh mông cậu, phía trước bởi vì động tác quá lớn duyên cớ, nơi tư mật nhất của hai người không thể giữ tiếp xúc khoảng cách âm, chỉ là miệng huyệt giữa đùi thanh niên mềm xốp ướŧ áŧ, dùng chút sức là có thể đâm vào hết, cắm sâu tận gốc.
“Vu...”
Sở Nam còn chưa kêu rõ một chữ, đã bị Vu Hám đâm rút như mưa rền gió dữ ngắt lời, cậu xuýt nữa cắn phải đầu lưỡi, chỉ miễn cưỡng nhét mu bàn tay vào miệng, nhưng vẫn có tiếng rêи ɾỉ mềm mại tràn ra.
Không biết có phải ảo giác của cậu hay không, mà sau khi nhắc đến việc kết hôn, hình như Vu Hám làʍ t̠ìиɦ càng sung?
Ôi cái eo của tôi, tốt xấu gì cũng là vòng eo của người đàn ông mạnh mẽ, sắp gẫy rồi!
⬅ Trước Tiếp ➡