Ông ta khóc một lúc lâu rồi mới buông tay đang che mặt ra, trên mặt có vài vết thương, ông ta chịu đựng cảm giác đau đớn và lo sợ, nhìn về phía Cam Điềm, khụt khịt mũi, nói "Là chị đại đó ư?"
Cam Điềm vẫn còn thở dốc, cô nhìn chằm chằm vào người đàn ông trước mắt.
Khi sắp thở không ra hơi, Cam Điềm dường như nhận ra điều gì đó, cô nhìn người đàn ông, hỏi "La Xuy Tử?"
Không sai chắc chắn đó là La Xuy Tử, cậu ấy khóc lóc nhào đến bên chân Cam Điềm, cậu ấy ngửa đầu lên và nói "Điềm Gia, quả thật là chị "
Lúc này Cam Điềm nhìn người đàn ông già, xác thật vẻ ngoài có chút giống La Xuy Tử.
Cô thở phào nhẹ nhõm, hơi thở vẫn chưa ổn định, cô nhìn người đàn ông bên chân "Cậu vẫn chưa chết?"
La Xuy Tử gật đầu giống như con gà mổ thóc "Em còn nghĩ rằng bản thân chết chắc rồi nhưng sau khi tỉnh lại thì nhận ra mình đã xuyên tới đây."
Người một nhà thì dễ rồi, ít nhất không cần phải tốn quá nhiều sức lực để đối phó với người cha nuôi cực phẩm của nguyên chủ.
Nhưng La Xuy Tử trước mắt quá mức buồn nôn, Cam Điềm đá cậu ấy sang một bên, cô tiếp tục hỏi "Còn Tiểu Bát Muội đang ở đâu?"
Trước khi nhóm ba người bọn cô chưa chết thì nhờ vào việc trộm mộ để lấy vàng, kiếm được tiền để trang trải cuộc sống dựa vào những vật quý giá.
Có lẽ là do trộm cắp nên bị trời phạt, cuối cùng trong một lần xuống mộ thì lỗ mộ bị nổ, ba người bọn họ không thể trốn thoát, cứ thế bị nổ chết.
P/s Nếu yêu thích truyện xin hãy đề cử Ánh Kim, bấm theo dõi truyện, đánh giá 10 sao làm động lực cho nhóm ra chương nhanh hơn nha