Đây là món quà do cô hai nhà họ Tống cẩn thận lựa chọn để tặng cho anh, anh không hề biết cô gái này đến từ đâu, bởi vì quá hoàn mỹ, nếu anh là một người đàn ông bình thường thì cũng sẽ bị cám dỗ, vậy nên anh sẽ không mất lý trí mà sa vào, lỡ như đó là một cái bẫy thì sao?
Giữa các gia tộc lớn đều có những lợi ích liên quan đến nhau, không có ranh giới rõ ràng giữa tốt và xấu, vậy nên mọi chuyện nhất định phải cẩn thận.
Phong Cảnh Hàn hít vào một hơi thật sâu, đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua xương quai xanh, sau đó chạm vào cái eo nhỏ nhắn mềm mại của cô.
Khi anh định xé đi lớp lụa mỏng trên người cô thì người nằm trên bàn đột nhiên tỉnh lại.
Lông mi cô nhẹ nhàng chớp chớp vài cái, sau đó mở mắt, ngây thơ nhìn anh giống hệt như một đứa trẻ sơ sinh.
Hai người nhìn nhau vài giây, đột nhiên Phong Cảnh Hàn nhớ đến những điều mà cô hai nhà họ Tống nói với anh qua điện thoại.
Cô hai nhà họ Tống nói cô gái mà mình đưa cho anh chính là vật sở hữu, người tình tốt nhất thế giới của riêng anh.
Anh hoàn toàn có thể xem cô ấy như một con vật cưng mà nuôi nấng, tính cách dịu dàng không hề nóng nảy, mọi việc đều nghe theo lời chủ nhân, vừa ngoan ngoãn lại vừa ấm áp, có thể làm hài lòng tất cả những điều mà đàn ông tưởng tượng ra.
Mà chủ nhân của cô gái này chính là Phong Cảnh Hàn, sau khi tỉnh lại, cô ấy sẽ tự động nhận người đầu tiên mình nhìn thấy làm chủ nhân.
Một cô gái có thể nuôi làm thú cưng, cũng không cần để ý đến tính cách của cô ấy như thế nào thì quả thực có hơi kỳ lạ.
Tuy nhiên, hiện tại nhìn người con gái trước mắt này cũng không giống như một người có suy nghĩ và tính cách độc lập, tựa như một tờ giấy trắng.
Ánh mắt lạnh lẽo của Phong Cảnh Hàn không rời khỏi người cô gái dù chỉ là một giây, không một chút dao động, anh dự định tiếp tục kiểm tra, muốn xem thử cô gái này có phải người bình thường hay không.
Ngay khi tay anh nâng lên muốn thực hiện bước tiếp theo thì một bàn tay mềm mại không xương đột nhiên nắm lấy cổ tay của anh, âm thanh mềm mại xen lẫn chút tức giận vang lên bên tai
“Anh làm gì vậy?”
Hửm? Tại sao phản ứng của cô gái này sau khi tỉnh dậy lại không giống với những gì mà cô hai nhà họ Tống đã nói, không lập tức nhận chủ nhân, cũng không ngoan ngoãn, ấm áp và cả dịu dàng, nũng nịụ
Phong Cảnh Hàn trở nên cảnh giác hơn, giữ chặt bàn tay đang để ở eo của cô gái.
Hiện tại, ánh mắt của cô gái nhìn anh đã không còn sự trong trẻo, ngây thơ như lúc mới vừa tỉnh dậy.
Một câu “Anh làm gì vậy?” từ trong miệng thốt ra, Cam Điềm liền cảm thấy có chút bối rối, đây không phải giọng nói của cô, cô không thể nào nói giọng nũng nịu, ngọt ngào như vậy được.
Người đàn ông trước mặt đang giữ chặt eo và đè cô trên bàn là ai cô cũng không biết, có điều là anh ta rất đẹp trai, lông mày sắc bén cùng đôi mắt sáng, nhìn rất khôi ngô tuấn tú, dáng người cao lớn, khí chất cao quý, hơi thở mạnh mẽ.
Cổ áo sơ mi của anh ta đang mở rộng ra, lộ ra một mảng da thịt cùng cơ bắp trước ngực làm cho cô bỗng nhiên cảm thấy khát nước.