Áo trên vẫn chưa đủ, vì thế cô lại tùy tay cầm lấy một cái áo lông vũ.
Quần áo vừa to vừa rộng, tay áo mặc lên người trông rất dài, phải kéo một khúc thì mới có thể vươn tay bắt được.
Cam Điềm không quan tâm nhiều như vậy, sau khi mặc xong quần áo, cô tìm được vài đôi vớ vẫn chưa mang lần nào trong ngăn kéo ô vuông, không quan tâm lớn nhỏ có bằng nhau không, cô trực tiếp xỏ vào chân.
Sau khi mặc vớ xong thì lấy thêm một cái khăn quàng cổ đặt trên cánh tay, sau đó bước ra khỏi phòng chứa quần áo và tìm được thang máy, ấn nút để thang máy đi xuống.
Khi cô đang thay giày ở huyền quan, bỗng có một dì búi tóc tướng người khá lùn đang đứng ở xa nhìn về phía cô.
Cam Điềm cũng quay đầu lại, đối diện với ánh mắt của bà ấy, nhìn thấy vẻ ngại ngùng và luống cuống trên khuôn mặt bà ấy.
Chắc không biết cô là ai, nên có chút ngơ ngác.
Cam Điềm tìm được một đôi dép lê dày nhất trong tủ giày, hiển nhiên là cô không thể mang giày da, giày chơi bóng và giày đi chơi của Phong Cảnh Hàn, chỉ có thể chắp vá tìm một đôi dép lê.
Khi duỗi chân xỏ dép lê, cô mỉm cười ngọt ngào với dì đang nhìn mình "Giám đốc Phong đang ở trong phòng sách, ngài ấy có chút mệt nên ngủ mất rồi, dì cứ để ngài ấy nghỉ ngơi một lúc, bây giờ cháu về trước."
Dì tiếp tục ngơ ngác "Ừ... Ừ..."
Mặc kệ dì bảo mẫu còn ngây ngốc, Cam Điềm mang giày xong thì mở cửa bước ra ngoài ngay lập tức.
Một cơn gió lạnh phà vào mặt, gò má bị lưỡi dao gió làm đau rát.
Cam Điềm là một người ẩu tả, đã từng trải qua cuộc sống dãi nắng dầm mưa, rất nhiều năm vẫn chưa cảm nhận được việc khuôn mặt đau rát do trúng gió, cơ thể này thật là yếu đuối, khiến cô không thể thích nghi được. Chẳng qua là còn có thể sống đã là may mắn rồi, cô cũng không bắt bẻ cơ thể này.
Cơ thể này yếu ớt, nhưng có vẫn hơn không.
Bên ngoài rất lạnh, hà hơi cũng có thể tạo ra khơi.
Cam Điềm thu lại nụ cười ngọt ngào cho dì bảo mẫu xem, kéo mũ của áo lông vũ lên đầu, cô dùng khăn quàng cổ đặt trên cánh tay bao bọc nửa khuôn mặt, vội vàng bước xuống bậc thang ra ngoài sân.
Cô rất vội vàng, sợ bản thân chỉ đi chậm một chút, thì Phong Cảnh Hàn trong phòng sách tỉnh lại sẽ gọi bảo vệ bắt cô, vậy có thể cô sẽ bị bắt trở lại trong lồng chim.
Tuyết trong sân được quét dọn rất sạch sẽ, sau khi bước ra khỏi cánh cửa sắt trong sân, tuyết trên đoạn đường từ cửa xuống núi cũng đã được quét dọn rất sạch sẽ.
Sau khi ra khỏi cửa sắt, bước chân của Cam Điềm càng nhanh, tay đặt trong túi áo lông vũ, cả khuôn mặt gần như bị giấu trong mũ lông hồ ly, chỉ có đôi mắt lộ ra bên ngoài, cô vội vàng đi xuống núi.
Bây giờ trời chỉ vừa tối không lâu, nếu nói theo đặc điểm mùa đông, chắc thời gian vẫn còn rất sớm.
Cô sợ sẽ có người theo đuổi ở phía sau, cái gì mà đèn pin của đám bảo vệ chó săn kia, lúc đấy thì to chuyện cmn rồi.
Dựa vào cơ thể của cô hồi trước thì cũng không cần phải lo sợ, cô tin bản thân có thể đối phó đám người này rồi thuận lợi chạy trốn, nhưng tình trạng cơ thể lúc này của cô thì chắc chắn là không thể chạy thoát.