⬅ Trước Tiếp ➡
Trước kia còn không cảm thấy, nhưng lần này Cố Thâm nửa năm không trở về, người chú ý ngoại trừ phụ cận nhà bọn họ ra, đều lan đến bên xưởng dệt lụa, lén lút lại càng không biết truyền thành cái dạng gì.
Hơn nữa bọn họ dựa vào cái gì mà cho rằng mình chỉ có thể dựa vào Cố Thâm mới có thể sống sót đây?
Đừng nói xác suất Cố Thâm rất lớn không có chuyện gì, cho dù anh gặp chuyện không may, Lý Ngọc Lan cũng có thể tự tin dựa vào mình, cô cũng có thể để cho hai đứa nhỏ sống tốt.
Sau khi ra khỏi nhà máy, Lý Ngọc Lan đi về phía nhà trẻ.
Trước kia lúc Lý Ngọc Lan đi làm, từ trước đến nay đều là buổi sáng trực tiếp đưa Đại Bảo đến nhà trẻ, đợi đến buổi tối tan tầm lại đi đón hắn ra cùng nhau về nhà.
Bây giờ công việc của xưởng dệt lụa đã từ chức, Đại Bảo cũng không cần phải ở lại nhà trẻ này.
Chỉ là Lý Ngọc Lan không nghĩ tới chính là, ở trong nhà trẻ cô còn có thể nhìn thấy cảnh tượng khiến cô đau lòng
Những đứa trẻ khác được xếp chồng lên nhau để chơi cầu trượt, chỉ có Đại Bảo ngồi một mình trong góc.
Ngẫu nhiên có những đứa nhỏ khác đến tìm cậu bé nói chuyện, cậu bé cũng trực tiếp xoay người nhỏ bé dùng lưng hướng về phía người ta, không thèm quan tâm.
Trước kia lúc Lý Ngọc Lan đến đón cậu bé, đều là trực tiếp nhận lấy trong tay cô giáo, cho nên cô thật sự không biết con trai mình ban ngày lại là như thế này.
Không, chính xác mà nói hẳn là gần đây mới biến thành như vậy, trước kia cô vẫn thường xuyên nhìn thấy Đại Bảo chơi đùa cùng những đứa nhỏ khác.
Cơ mà nghĩ cũng biết, xác suất lớn này vẫn là bởi vì chuyện nhà bọn họ...
Đè nén cảm xúc trong lòng, Lý Ngọc Lan dịu dàng kêu một tiếng Đại Bảo.
Đại Bảo nhìn thấy mẹ, một khuôn mặt nhỏ bé sáng lên, rầm rầm chạy đến, vui vẻ hỏi “Mẹ, sao mẹ đến đây ”
Lý Ngọc Lan sờ sờ đầu hắn, nói “Đi lấy hết đồ đạc của con, chúng ta về nhà đi.”
nhóm dịch bánh bao
Sau khi nhìn Đại Bảo vui vẻ chạy đi lấy đồ đạc của mình, Lý Ngọc Lan tìm nhân viên nhà trẻ giải thích tình huống một chút, dễ dàng xử lý xong mọi chuyện.
Trên đường về nhà, Đại Bảo ngập ngừng một lúc mới nói chuyện, mới hỏi “Mẹ ơi, sau này con không cần phải đến nhà trẻ phải không ”
“Ừm, không cần đi.” Lý Ngọc Lan nói.
Đại Bảo nở nụ cười tươi tắn, cậu bé đã sớm không muốn tới nơi này Đám người trong nhà trẻ luôn luôn nói với cậu bé cha mình như này như này, cậu bé nghe xong cảm thấy rất khó chịụ
Nếu không phải mẹ nói không thể đánh nhau, thì cậu bé đã đánh nhau với họ từ lâu
Lý Ngọc Lan nhìn biểu tình nhỏ trên mặt con trai, nhịn không được thở dài một hơi.
Hoàn cảnh như vậy, thật sự không có lợi cho sự phát triển của đứa nhỏ, cô thật sự sợ Đại Bảo bởi vì chuyện này mà chịu ám ảnh.
Huyện thành này lớn như vậy, quan hệ trong thành cũng đều vô cùng rắc rối.
Vốn trước kia cuộc sống của mọi người đều không kém quá nhiều, cho nên không nhiều chuyện như vậy.

⬅ Trước Tiếp ➡