⬅ Trước Tiếp ➡

đòi mạng, tóc gáy ông ta dựng đứng, nhìn khuôn mặt thanh thuần trước mắt, cánh tay đau đến vô cảm, trong lòng điên cuồng kêu gào, cô gái này là một người điên, một kẻ điên có kỹ thuật dùng dao siêu đỉnh.
Bỗng nhiên, như nghĩ tới cái gì, khuôn mặt Trương Chính Lương cứng đờ, thuật pháp cầm dao siêu cao, những năm gần đây, trong số những bệnh nhân của ông ta chỉ có một, đó là Cấm Bạch đã chết, chỉ có người kia là người ông ta từng làm bác sĩ chủ nhiệm 8 năm.
"Cấm...
Cấm Bạch " Giọng nói chói tai, chọc thủng sự yên tĩnh của tầng hầm, Trương Chính Lương như bị cắt lưỡi, đôi mắt mở lớn, như cá chết khô, cánh tay bị Cấm Bạch cắt chảy máu vì cơ thể đang bị kích thích mà không ngừng tuôn máu tươi, nhưng lúc này ông ta đã chẳng quan tâm được nhiều thế, ông ta chỉ cảm thấy tim mình lạnh buốt.
Bên trong, nồng đậm mùi máu tươi kích thích khứu giác của Cấm Bạch.
"Bác sĩ Trương thật ngoan, thật thông minh..." Cấm Bạch nghe thấy lời Trương Chính Lương nói, trên mặt cười càng thêm sáng lạn, trong đôi mắt phảng phất như chứa cả ngân hà.
"Ừm..." Cấm Bạch có vẻ hơi buồn, cô cụp mắt, ánh mắt lướt qua Trương Chính Lương, sau đó chậm rãi mở miệng.
"Tôi đương nghĩ, bác sĩ Trương trả lời đúng vấn đề rồi nên có phần thưởng nha, tôi nên cho ông phần thưởng gì đây…” Nghe thấy Cấm Bạch nói thế, Trương Chính Lương toát mồ hôi, cố tình ông ta không thể động đậy, bởi vì sợ nên giọng nói run run.
"Không, cô không thể nào là Cấm Bạch, cô ta đã chết, cô ta đã chết Cô đừng đến đây...
đừng đến đây..." "Hửm?" Cấm Bạch nhướng mày, đế giày ma sát với mặt đất.
"Oan có đầu, nợ có chủ, hại chết cô không phải tôi, không phải tôi, tôi chỉ cầm tiền làm việc giúp người ta thôi, cô...
cô đi tìm...
tìm người nhà họ Cấm đi, cô đi tìm Nhan Thế Lương ấy...
Đều là bọn họ làm." Sau đó, chỉ thấy một mùi khai nồng bốc lên, Trương Chính Lương đã sợ tiểu cả ra quần, mà tinh thần cũng gần như sụp đổ.
……….
Ôi, bị dọa đái rồi...
Cấm Bạch vẫn không có cảm xúc gì, cô đứng trước mặt Trương Chính Lương, cười khanh khách, lại nhìn hai thiếu nữ bị ông ta lừa đến, giọng nói trong trẻo.
“Bác sĩ Trương nói rất đúng, oan có đầu, nợ có chủ..." Trương Chính Lương còn đang hoảng sợ nhìn Cấm Bạch, toàn thân đều vết máu, khiến ông ta trông rất chật vật, ông ta không ngừng mở miệng, vẻ mặt hoảng hốt, nghiễm nhiên là dáng vẻ sắp bị ép điên.
"Không, không thể nào." "Không, cô ta đã chết, rõ ràng đã chết rồi..." "Đừng tới tìm tôi, đừng tới tìm tôi..." Cấm Bạch ngồi xổm người xuống, dùng tay dính máu sờ đầu Trương Chính Lương, giọng nói dịu đi, nhỏ nhẹ, như đang nói với món đồ chơi mình yêu thích.
"Suỵt, phải ngoan nha… đừng lộn xộn, nếu không tôi sẽ trừng phạt ông đó...
bác sĩ Trương luôn rất lợi hại, giả điên cũng giả giống lắm..." Trương Chính Lương nghe thấy Cấm Bạch nói những lời này, vậy mà thật sự yên tĩnh lại, thân thể cứng ngắc, quay đầu nhìn về phía Cấm Bạch.
Đôi mắt Cấm Bạch trắng đen rõ ràng, nhìn ông ta, tựa như đang thưởng thức, ánh mắt như có lực xuyên thấu, nhìn thấy hết tâm tư của ông ta.
"Được rồi, sau đây, lớp học giải phẫu của chúng ta tiếp tục " Sau đó, Cấm Bạch tiếp tục lớp học giải phẫu của mình, tay dao phẫu thuật cầm trong, từng đường cắt thịt ông ta, lộ ra xương


⬅ Trước Tiếp ➡