⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Viện cầm lấy chì kẻ chân mày, tách chân ra khoá ngồi trên đùi người đàn ông, mặt đối mặt vẽ mày cho hắn, cố ý đem hạ thể cọ xát với phần hông rắn chắc. Nơi riêng tư cọ quét qua một lớp vải, mật huyệt sinh ra càng nhiều khát cầu, luồng khí nóng nhanh chóng chảy xuống, vô cùng ngứa ngáy.
Cô vẽ dáng mày thêm thô, làm khí chất người đàn ông càng thêm hiên ngang bá đạo, sau đó vừa lòng mà dán vào nỉ non:
"Bên trong còn có tinh dịch của anh đó, rót cả đêm. Chú rể mới, đem chúng thao ra thế nào?"
==================================================
Cô gái trong lồng ngực quyến rũ vũ mị, trên người mang theo hương thơm nhàn nhạt, khuôn mặt nhỏ không trang điểm trắng nõn thanh khiết, đặc biệt là phong tình lưu chuyển trong đôi mắt, làm người ta hận không thể lập tức đè cô xuống, giống như sáng nay, lột quần áo ra, thao vào tầng tầng lớp lớp trong hoa huy*t.
Ngón tay Trần Vũ Hàng nắm chặt, hô hấp dồn dập, toàn thân nóng lên, đặc biệt là chỗ dưới thân kia, dựng thẳng cao cao thành một cái lều trại tựa như muốn chọc phá ra khỏi quần. Trước khi lý trí bị hỏng mất, hắn liếc tới chữ Hỉ dán trong phòng.
Giống như có một chậu nước lạnh từ đầu đổ xuống, Trần Vũ Hàng phản ứng lại, hôm nay là ngày mình kết hôn, giờ phút này còn muốn thao làm phù dâu? Điều này thật sự là trái với chuẩn mực đạo đức làm người của hắn.
"Cố tiểu thư, ngày hôm qua đường đột với cô, tôi thật sự xin lỗi. Tôi hiện tại cũng không biết nên làm cái gì bây giờ. Chỉ cần có thể đền bù cho cô, muốn tôi làm cái gì cũng được... Hôm nay là hôn lễ của tôi, tôi không muốn như vậy..."
Cố Viện nghe thấy lời xin lỗi và cự tuyệt, nhìn thần sắc thống khổ của người đàn ông, lại lần nữa cảm khái. Bạn trai của Bạch Huyên Huyên này thật sự không tồi. Thôi, đàn ông trong thiên hạ ngàn ngàn vạn vạn, như Lâm Ngạn trẻ tuổi lại rực rỡ như ánh mặt trời vừa rồi cũng không tệ. Không tai hoạ cho người đàn ông tốt sắp kết hôn này nữa.
Nhưng trong lòng còn có chút không phục, cô bĩu môi, trong giọng nói mang theo chút tính tình: "Sao, tôi kém hơn Bạch Huyên Huyên nhiều như vậy à? Đưa cho anh thao, còn không vui?"
"Không phải, tôi..."
Trần Vũ Hàng không biết nên làm sao bây giờ, dưới cơn hoảng loạn, càng nói càng sai: "Tôi có thể cho cô tiền, bao nhiêu cũng được, dựa theo giá cả... không phải, dựa theo ý của cô là được."
Người đàn ông chẳng qua lỡ miệng nói một cái, Cố Viện lại từ trong đó nhận ra nhiều tin tức, cô nheo mắt lại: "Giá cả? Giá cả gì?"
Nhưng mà mặc kệ cô hỏi như thế nào, Trần Vũ Hàng đều khăng khăng là mình nói sai. Theo trực giác phụ nữ, Cố Viện căn bản không tin. Vì bức cung, một bàn tay cô xông thẳng vào hạ thân người đàn ông, nhanh chóng kéo quần ra, làm một cây gậy đen bóng vừa thô vừa dài nhảy ra.
Trên mã mắt thấm một ít chất lỏng, quy đầu to như nắm tay trẻ con. Tay Cố Viện cầm mặt trên, ngón tay cái vân vê trên đỉnh, biểu hiện ra mười phần uy hiếp: "Anh không nói, tôi sẽ cầm nó hét to, để mọi người nhìn xem, dương v*t của chú rể bị phù dâu chơi như thế nào. Lại nói cho mọi người biết một chút, anh ở trên giường tân hôn, thao bạn thân của bạn gái mình như thế nào!"
"Đừng, cô đừng kêu... Tôi nói..."

⬅ Trước Tiếp ➡