Giờ phút này, nắm côn th*t lớn trong tay, mắt thấy thứ này vô cùng nóng bỏng, uy phong lẫm lẫm, dưới hoạt động vuốt lên tuột xuống nhiều lần đã trướng lớn đến cực hạn, bàn tay nhỏ của Cố Viện đã không nắm hết. Trên mã mắt của dương v*t tím đen đã rỉ ra chất lỏng dính nhớp, Cố Viện lại đột nhiên dừng lại, đốt ngón tay cong lại búng lên quy đầu to như trứng ngỗng.
"A... ưm... hừ..."
Nơi mẫn cảm nhất của đàn ông bị tấn công, Trần Vũ Hàng chịu không nổi rên ra tiếng. Dưới sự kích thích của đầu nấm, gân xanh chi chít nổi lên giật giật, trong mắt càng là dục vọng đan chéo giằng co cùng lý trí.
Cố Viện đi trước một bước đánh vỡ cảnh giác của người đàn ông.
"Được rồi, không đùa anh nữa. Chúng ta tâm sự trước đi, chỉ cần anh trả lời đúng sự thật, tôi có thể buông tha anh."
Trần Vũ Hàng nhẹ nhàng thở ra, côn th*t được thả ra, bỗng nhiên bị vắng vẻ mang đến cảm giác mất mát. Hắn đè nén ngọn lửa sớm đã khuếch tán cháy lan ra đồng cỏ chỗ bụng nhỏ, từng khối cơ bắp căng chặt, cằm cũng buộc chặt. Hắn nghiêm túc ngồi thẳng thân thể, giống như là học sinh nghe lời nhất đang chờ đợi cô giáo hỏi bài.
"Anh tên gì?"
"Trần Vũ Hàng"
"Tuổi?"
"25"
Một đống vấn đề rải rác giống như điều tra hộ khẩu, chậm rãi như tằm ăn mòn cảnh giác người đàn ông, làm hắn thấy hơi nhẹ nhàng.
Thậm chí Cố Viện còn cầm lấy má hồng màu mắt, làm bộ như muốn bôi cho người đàn ông, làm Trần Vũ Hàng sợ tới mức sắc mặt đại biến, còn kinh hoảng hơn lúc vừa rồi bị cưỡng chế. Hắn đoạt lại để tới chỗ cách xa cô nhất.
Giữa sự vui đùa, không khí càng ngày càng nhẹ nhàng. Bỗng nhiên không kịp phòng ngừa, Cố Viện vòng tay ôm cổ người đàn ông, tựa như thuần tuý chỉ là tò mò:
"Này, anh thao tôi thoải mái, hay là thao Bạch Huyên Huyên thoải mái?"
Lòng Trần Vũ Hàng hơi nảy lên, nhưng bị những câu hỏi lặp đi lặp lại nhiều lần lúc trước, bất luận là lý trí hay cảnh giác vẫn không cao giống như ban đầu. Thậm chí hắn mơ hồ cảm thấy cô gái cười đùa làm nũng trước mắt hắn là vô hại. Đúng vậy, cô chẳng qua chỉ là một nữ sinh mảnh mai, vừa rồi khi bị anh đoạt phấn mắt má hồng, căn bản không có chút năng lực phản kháng nào.
Trước mắt lại hiện ra hình ảnh sáng hôm nay. Cô cả người vô lực nằm trên người hắn, bộ dáng tuỳ ý hắn xoa nắn niết bẹp. Chủ nghĩa đàn ông trong máu lại nổi lên, hắn cảm thấy tình huống hiện tại thế nhưng đã nằm trong phạm vi khống chế của hắn.
Nghĩ như vậy, đối với mấy vấn đề này hắn cũng không có bài xích như trước nên ách giọng trả lời: "Không giống nhau."
Ý cười trong mắt Cố Viện càng đậm, đoán chắc tâm tư người đàn ông này, cô chủ động dán lên, không còn khí thế vừa rồi nữa mà giống như con chim nhỏ cuộn lại nép vào người Trần Vũ Hàng, dùng vú mềm mại cọ cọ ngực hắn, thuận theo lại ngạo kiều dò hỏi:
"Trả lời trực tiếp vấn đề, rốt cuộc ai làm anh thoải mái hơn? Không nói về tình cảm, chỉ nói đến cảm giác lúc dương v*t đi vào, cũng không được nói dối."
Vừa nói cô vừa dùng thân thể đè ép kẹp cây gậy lớn màu tím đen giữa hai người, không thuận theo không buông tha: "Nếu anh không nói, tôi sẽ hỏi nó!"