⬅ Trước Tiếp ➡
Tầm mắt Trần Vũ Hàng cứng đờ trượt xuống, có thể nhìn thấy thân mình trần trụi của cô gái, vệt đỏ trải rộng trên người, vú với đùi càng nhiều hơn, rồi tới chỗ giao hợp, càng là một mảng hỗn độn. m hộ đầy đặn bị dâm thuỷ nhiễm ướt sáng bóng, trên lông mao bị che kín bởi chất lỏng trắng đục dính nhớp. Một cây côn th*t tối màu cắm trong nhục động hồng nhạt, theo tiếng hít thở, còn có thật nhiều tinh dịch bị đẩy ra, theo kẽ mông chảy thấm xuống dưới, ướt đẫm một mảng lớn trên khăn trải giường.
Trên khăn trải giường giống như là bị tưới nước, tràn đầy hỗn hợp dâm dịch và tinh dịch, còn có vết tích màu trắng ngà, trong không khí có thể ngửi được mùi tanh rõ ràng.
Mỗi một chi tiết, đều lưu lại dấu vết của một trận đại chiến.
Giờ phút này, cây côn th*t đỏ tím kia còn không ngừng sưng lớn, gân xanh nhô lên đan xen phủ đầy trên thân gậy, trong nháy mắt đem hoa huy*t chật hẹp căng ra, vô cùng dữ tợn.
Cây côn th*t kia là của hắn.
Trần Vũ Hàng có chút không dám tin tưởng, hắn dại ra quay đầu lại, sau khi phát hiện ra càng kinh ngạc hơn, bên cạnh vậy mà lại là bạn gái hắn đang ngủ! Là vợ sắp cưới của hắn.
Hắn ở trên giường bạn gái, thao bạn thân của cô ấy!
Lại trở lại giờ phút này, Cố Viện phảng phất giống như không có việc gì cầm lấy phấn nền trong túi trang điểm, bôi trên mặt người đàn ông đang nghệt mặt ra, vừa bôi vừa mở miệng: "Chú rể mới muốn trang điểm theo kiểu gì đây?"
Ba chữ 'chú rể mới' nhấn thật sự nặng, nhìn sắc mặt phức tạp vi diệu của người đàn ông, hiển nhiên là cũng nhớ tới cái gì đó. Cố Viện cúi người xuống, nhả khí như lan vào trên mặt người đàn ông:
"Phong cách nhu nhược? Phong cách ưu nhã? Hay phong cách con người rắn rỏi?"
Cô gái vừa nói đồng thời ánh mắt như có như không bay đến hạ thể người đàn ông, trong mắt dường như có ý cười vô biên, cuối cùng thanh âm mềm mại tổng kết:
"Hay là phong cách con người rắn rỏi đi, rốt cuộc anh, rất cứng đấy~~"
==================================================
Lúc này, rất cứng là chỉ cái gì, không cần nói cũng biết.
"Khụ, khụ...", Trần Vũ Hàng bị sặc đến mặt đỏ bừng, nơi ngón tay cô gái chạm vào bắt đầu nóng lên, nóng bỏng đến doạ người, hơn nửa ngày mới thốt ra mấy chữ: "Cô, cô... tôi..."
Cố Viện trừng mắt, tay dùng sức mở hộp phấn nền, hừ lạnh nói: "Như thế nào? Anh cho rằng rút chim ra chạy mất dép, tôi cũng không biết sao?"
Sau khi lớn tiếng dọa đối phương ngồi im, cô vừa làm hết phận sự của một chuyên viên trang điểm, lấy bông phấn vỗ vỗ trên mặt người đàn ông, vừa phối hợp với tiếng "bạch bạch bạch": "Tối hôm qua cũng là như thế này, bạch bạch lại bạch bạch, suốt một đêm đấy!"
Hô hấp người đàn ông cứng lại, thật lâu sau mới khẽ nhúc nhích khoé miệng, thanh âm khàn khàn vô lực: "Thật xin lỗi, ngày hôm qua tôi uống say..."
Cố Viện ra vẻ bừng tỉnh đại ngộ đánh gãy lời anh, vô cùng thấu hiểu lòng người nói: "Đã quên rồi? Không sao, tôi nhắc anh, anh uống say, bay đến ôm tôi, không chỉ có tay sờ lung tung, còn chui vào bên dưới tôi vừa liếm vào hút, đầu lưỡi đều bỏ vào bức mà quấy..."

⬅ Trước Tiếp ➡