Chương 15
Diệp Phù rất cảm kích, cô cầm theo túi thuốc đi vào trong toilet, kéo khăn tắm ra, bên trong còn mặc chiếc áo ngủ gợi cảm kia.
Cô cởi áo ngủ và nhìn giữa hai chân, nơi đó bị cọ xát trở nên ửng đỏ.
Cô vươn tay xuống chạm vào, hơi đau chút.
Cô mở hộp thuốc mỡ, ngón trỏ lấy một ít bôi vào, thuốc mỡ mát lạnh, rất thoải mái.
Bên ngoài cửa có tiếng động, cô tưởng là Tiêu Hiểu Hồng, đang muốn đứng dậy đi ra ngoài thì nhìn thấy Sầm Loan đứng ở cửa, ánh mắt anh nhìn vào giữa hai chân đang mở ra của cô.
Diệp Phù xấu hổ khép chân lại.
"Nếu em không quay tiếp được thì ngày mai chúng ta lại quay?" Sầm Loan tiến vào chỉ vì muốn hỏi tiến độ quay buổi chiều, hoặc cũng có lẽ là muốn nhìn xem cô nhóc này bị anh làm đau như thế nào.
Diệp Phù lắc đầu, "Em vẫn quay được."
Sầm Loan nhìn ngực cô đỏ tím một mảng, cảm thấy có chút không đành lòng "Xin lỗi."
"À, anh không phải xin lỗi, những chuyện như thế này... đóng phim, không phải do anh sai..." Diệp Phù ngượng ngùng khi nói về cảnh diễn lúc này, cô nói năng lộn xộn, không dám nhìn Sầm Loan.
"Ừ." Sầm Loan liếc nhìn Diệp Phù.
Khó có thể tưởng tượng trong giới giải trí này vẫn còn người sạch sẽ như vậy, dường như cô không phát hiện ra, lúc nãy anh đã dựa vào việc đóng phim, dùng ngón trỏ cảm nhận khu vực ấm áp kia của cô.
Trước khi đi, Sầm Loan ném cho cô một quả táo.
Diệp Phù cầm nó trong lòng bàn tay, cô ngạc nhiên ngước nhìn anh.
Sầm Loan rũ mi xuống, không đành lòng nhìn đôi mắt sạch sẽ kia, anh chỉ nói "Em ăn đi."
"Cảm ơn anh." Diệp Phù cười nói cảm ơn.
"Không có gì." Sầm Loan xoay người rời đi.
Cô nhóc này đơn thuần như vậy... Quả nhiên là xử nữ.
Sầm Loan cúi đầu nhìn ngón trỏ, thật lâu sau mới đưa lên chóp mũi ngửi nhẹ.
Sự khít chặt và cản trở kia gần như khiến anh phát cuồng.
Khi nào anh mới có thể thực sự phá bỏ tầng tầng lớp lớp trở ngại để đút côn thịt vào đây?
Khi Sầm Loan bước ra, bên dưới quần anh phồng lên, Tiêu Hiểu Hồng đứng chờ ở cửa bắt gặp được, cô ấy đỏ mặt nhìn sang hướng khác, "Anh Sầm."
Sầm Loan gật đầu, vẻ mặt lãnh đạm rời đi.
Tiêu Hiểu Hồng không khỏi liếc nhìn cánh cửa đang đóng chặt.
Không biết vị kia ở bên trong đã làm cái gì, mà có thể khiến ảnh đế "dục vọng phấn khởi" như vậy.
=======
Ều ảnh đế biến thái quá
Bọn cướp ngồi quây thành bàn đang đánh mạt chược .
Theo kế hoạch, bọn họ chuẩn bị trốn đi một thời gian để tránh nguy hiểm, nhưng vì ở lại một đêm nên bên ngoài cảnh sát đang truy lùng gắt gao, bọn họ đành phải ở lại đây mấy ngày.
Dù sao cũng không có ai tìm ra nơi này.
Mấy ngày nay ngoài việc bị Dư Trì Bắc đè ra ân ái, thời gian còn lại Đường Cổ chỉ có ăn và ngủ, hôm nay tâm trạng của người đàn ông đó có vẻ khá tốt nên anh gọi cô ra ngoài chơi.
Có điều là bị anh ôm ngồi lên đùi rắn chắc, mạnh mẽ của anh.
Đó là tư thế độc chiếm.
"Gần đây mặt mũi của đại ca hồng hào ghê, nhìn là biết làm tình rất sung sướng rồi." Bọn cướp sôi nổi nói đùa.
"Khỉ con" ngồi bên trái, ánh mắt hắn thèm thuồng nhìn đôi chân trắng nõn của Đường Cổ, nghe thấy người khác đùa như vậy, hắn cũng nhao nhao lên, "Da trắng thế này, chơi mấy phát chắc để lại vết vài ngày đấy "
"Ha ha ha, "khỉ con" lau nước miếng đi, đó là người phụ nữ của đại ca."
"Mắt mày sắp rơi ra rồi kìa, đúng là không có tiền đồ."
Nằm trong lòng Dư Trì Bắc, bị mọi người trêu đùa như vậy, Đường Cổ cảm thấy nhục nhã, cô cắn chặt môi không nhìn bọn họ, ánh mắt đỏ hoe.