⬅ Trước Tiếp ➡

Sau khi cô ngộ ra, ngay lập tức cô giãy giụa, trong đầu không ngừng tưởng tượng, người này muốn bạo hành mình, nước mắt chảy xuống, cô khóc và kêu lên, "Cầu xin anh buông tôi ra..."
Nước mắt giàn giụa khắp mặt, cô khóc đến mức rùng mình, bộ ngực đầy đặn vô tình cọ vào áo người đàn ông, vì lạnh nên đầu vú hơi dựng đứng lên.
Cơ thể của Diệp Phù rất đẹp, làn da trắng nõn, làm người ta liên tưởng đến câu da như ngưng chi .
Ngưng chi 凝脂, Dầu mỡ đông. Hình dung da thịt trắng trẻo mịn màng. ◇Thi Kinh 詩經 "Thủ như nhu đề, Phu như ngưng chi" 手如柔荑, 膚如凝脂 Vệ phong 衛風, Thạc nhân 碩人 Tay nàng trắng và mềm như mầm cỏ non, Da nàng trắng mịn màng như mỡ đông . ◇Bạch Cư Dị 白居易 "Ôn tuyền thủy hoạt tẩy ngưng chi" 溫泉水滑洗凝脂 Trường hận ca 長恨歌 Nước suối ấm chảy mau, rửa thân thể mịn màng.
Có rất nhiều người phụ nữ xinh đẹp, khi khóc lại không đẹp, nhưng Diệp Phù thì không, cô khóc rất đẹp, vừa nãy khi nước mắt cô trực trào ra, đạo diễn Từ đã muốn nhìn người phụ nữ này khi khóc thành tiếng sẽ có dáng vẻ thế nào.
Bây giờ ông đã thấy được, ánh mắt ông sáng lên, lập tức hô to, "Được rồi."
"Cô trở về đi." Đạo diễn Từ nói với những người khác rồi quay sang Diệp Phù, "Sắp tới, cô hãy giữ dáng, không được có bất kỳ vết sẹo hay thay đổi nào, nếu xảy ra vấn đề gì hãy liên hệ cho tôi. Ba ngày sau, đến địa điểm này, chúng ta bắt đầu đóng phim."
Đạo diễn Từ đưa cho cô một tấm danh thiếp và địa chỉ rồi xoay người rời đi.
Diệp Phù sững sờ một lúc mới nhận ra, buổi thử vai của mình đã thành công, cô nhanh chóng đứng dậy, cảm ơn đạo diễn, sau đó thì nhớ tới ảnh đế Sầm Loan đang đứng bên cạnh.
"Cảm ơn." Cô có chút xấu hổ lấy tay che ngực.
Khi nãy bị ảnh đế đè xuống sàn nhà, tay cô buông lỏng nên nội y đã rơi xuống đất.
Sầm Loan cúi đầu nhìn chiếc quần lót màu trắng, anh khẽ nhếch môi trộm cười, "Không có gì, hy vọng chúng ta hợp tác vui vẻ."
Hợp tác vui vẻ?
"Anh... Em... Anh..." Diệp Phù nói năng lộn xộn, cô không hề nghĩ tới, ảnh đế thực sự là nam chính đóng cùng cô
Sầm Loan gật đầu với cô rồi đi tìm đạo diễn nói chuyện.
Diệp Phù đứng đó, cánh tay bị người khác chọc chọc, cô quay đầu thì thấy là nữ diễn viên khi nãy, cô ấy nhặt nội y lên đưa cho cô, "Chúc mừng nhé."
"Cảm ơn, xin lỗi cô." Diệp Phù đang định cười vui vẻ, nhưng lại thấy không được tốt lắm, vội vàng mím môi.
"Không, đạo diễn rất công bằng, tôi tin vào ánh mắt của ông ấy, hơn nữa, sau khi tôi xem cô diễn xong thì phát hiện, thực sự cô khóc đẹp hơn tôi rất nhiều, thậm chí, lúc cô khóc, cái kia của cô..."
Cái kia?
Diệp Phù nhìn theo hướng ngón tay cô ấy, chợt thấy hai đầu vú dựng thẳng đứng của mình.
Cô xấu hổ vô cùng, "Ai da, cô đừng nhìn."
Diệp Phù nhanh chóng mặc nội y vào.
Nữ diễn viên kia lại cười, "Mắc cỡ làm gì, tôi thấy hết rồi, lúc cô khóc, nơi đó... Tôi không cách nào diễn đạt được, tóm lại, tôi cảm thấy, nếu tôi là đàn ông, nhìn thấy cô khóc như vậy, tôi nhất định sẽ đè cô ra làm."
"..."
Diệp Phù đỏ mặt không biết nói cái gì.
Nữ diễn viên kia tính tình phóng khoáng, cười nói với Diệp Phù xong vẫy tay bước đi.
Diệp Phù thay xong quần áo, bên ngoài mọi người đã về hết, chỉ còn ảnh đế Sầm Loan và đạo diễn đang đứng chỗ hành lang nói chuyện với nhau, đầu ngón tay Sầm Loan kẹp điếu thuốc, đạo diễn hình như đang bàn với anh về vai diễn, anh thường gật đầu đáp lại.


⬅ Trước Tiếp ➡