⬅ Trước Tiếp ➡
Bắt nạt cô nữa thì hơi quá rồi.
Trần Diễn thở dài, đứng dậy.
Khương Mật thấy anh đột nhiên rời chỗ ngồi thì hơi lo, sợ anh giận rồi.
Cô bắt đầu tự kiểm điểm, anh Trần Diễn đã mất thời gian giúp cô viết báo cáo, cô không nên giở tính khí trẻ con, anh ấy đâu phải anh Giang Xuyên...
Nghĩ tới Giang Xuyên, cô lại cảm thấy ngột ngạt, như có gì đó chặn ngang ngực.
Khương Mật vừa mệt vừa chán nản, hít một hơi cứng đầu tiếp tục sửa báo cáo, hy vọng sửa xong sớm rồi gửi cho anh Trần Diễn xem thử, biết đâu anh sẽ hết giận.
Cô cắm đầu gõ bàn phím, không chú ý tới những người qua lại xung quanh, mãi đến khi nghe thấy một tiếng "cộp" mới hoàn hồn lại.
Ly thủy tinh va vào mặt bàn gỗ, phát ra một tiếng trầm nặng. Khương Mật theo tiếng nhìn sang.
Trong ly thủy tinh trong suốt là chất lỏng màu nâu nhạt đang rung lên vì chấn động, ống hút màu xanh nhạt nổi lên chìm xuống, dưới đáy ly thấp thoáng thấy vài viên tròn màu tím.
Đó là... trà sữa khoai môn?
Đầu óc chậm chạp vì mệt mỏi của Khương Mật phản ứng chậm một nhịp, cô ngơ ngác ngẩng đầu, đối diện với gương mặt của Trần Diễn.
Anh dời mắt sang chỗ khác, có chút ngượng nghịu nói "Chỉ lần này thôi, uống xong thì mau sửa tiếp đi."
Không hiểu vì sao, Khương Mật lại bị điểm nào đó chọc trúng, bất ngờ bật cười.
Trần Diễn vừa mở cửa ký túc xá đã nghe thấy giọng của Hà Viêm.
“Này, bên đó mới năm sáu giờ sáng thôi mà, cậu không chịu điều chỉnh múi giờ là đang nhớ ai vậy, chẳng lẽ là bọn tôi?”
Trần Diễn đẩy cửa bước vào, Hà Viêm đang ngồi trên ghế xoay, nghe tiếng thì nhón chân xoay người lại, đối mặt với Trần Diễn, hất cằm lên rồi bật loa ngoài điện thoại.
Giọng nói mang theo tiếng cười của Giang Xuyên vang lên “Không nhớ cậu, đôi giày thể thao bản giới hạn tôi giật được cho cậu trả lại nhé?”
Trần Diễn khẽ bật cười, vừa chậm rãi treo áo khoác vừa nghe hai người tán gẫụ
Giang Xuyên hỏi “Văn Viễn bên đó sao rồi?”
Giọng Hà Viêm nghiêm túc lại “Nghe nói ông của cậu ta phải làm một cuộc phẫu thuật, bác sĩ bệnh viện đều đã sắp xếp xong, ông già sức khỏe tốt, chắc không có gì đáng ngại.”
“Chỉ sợ Văn Viễn nói chuyện chỉ nói cái tốt, không nói cái xấu, vừa phải chăm sóc bệnh nhân, lại còn nghĩ tới chuyện trường học bên này, chắc chắn mệt chết đi được. Ai, có kết quả phẫu thuật thì nhớ nói tôi một tiếng.”
Nói xong Giang Xuyên ho khan hai tiếng, nghe như đang đưa điện thoại ra xa, một lúc sau mới bình thường lại, giọng khàn khàn “Mật Mật... vẫn ổn chứ?”
Hà Viêm lập tức khựng lại, đưa tay xoa mái tóc ngắn đen hơi rối vì chưa chải, rồi giơ tay ra hiệu với Trần Diễn.
Trần Diễn bước tới nói “Hôm qua khóc một lúc, hôm nay nhìn thì không sao nữa rồi, vừa thấy con bé làm xong bài tập.”
Giọng Giang Xuyên mang theo tiếng nghèn nghẹn, dừng lại hai giây mới nói “A Diễn, làm phiền cậu rồi... Con bé nhát lắm, lần đầu tiên một mình rời nhà sống bên ngoài, tôi lại không ở bên, phiền mấy cậu quan tâm giúp.”
“Cậu bị bệnh à? Lo cho mình nhiều hơn đi. Nếu lo thì gọi điện cho con bé là được rồi.” Trần Diễn cau mày nói.
“Không sao, cảm cúm nhẹ thôi. Tôi không gọi cho em ấy đâu, sợ em lo lắng.”
Hà Viêm an ủi “Thanh mai trúc mã nhà cậu giao cho bọn tôi là yên tâm rồi, bảo đảm không để bị bắt nạt, cũng không bị ai lừa gạt. Đợi cậu năm sau về nước, nhất định sẽ hoàn hảo nguyên vẹn giao lại cho cậụ”
Sau khi Hà Viêm cúp máy, Trần Diễn liếc anh ta một cái, nửa cười nửa không.
Hà Viêm cười “Được rồi, đừng nhỏ mọn thế, từ mai em gái giao cho tôi trông, được chưa?”
Trần Diễn quay lưng lại ngồi trước bàn, động tác mở máy tính dừng một nhịp, nói “Thôi, để tôi làm người tốt đến cùng, khỏi phiền cậu lo.”
⬅ Trước Tiếp ➡