⬅ Trước Tiếp ➡
Khương Mật chưa kịp phản ứng, hai người đã chen ngược dòng người về phía Từ Diệu, Khương Mật vừa theo dòng người tiến về phía trước, vừa quay đầu nhìn mãi, đến khi thấy Tạ Đông và Vương Tuệ Nhã chạy đến can ngăn thì cô mới bị dòng người cuốn theo đi vào hậu trường, không nhìn thấy tình hình bên ngoài nữa.
Lúc cô vào hậu trường thì các thành viên ban nhạc đã thu dọn xong, chuẩn bị ra cửa sau, xung quanh là người hâm mộ vây kín, các thành viên hầu như không thể bước nổi.
Có nhân viên đứng quanh để duy trì trật tự, dẫn họ ra ngoài.
Khi người đánh trống đi cuối cùng sắp đến cửa thì người hâm mộ chen chúc trong hành lang hẹp, nhất quyết không chịu tản ra.
Bên cạnh Khương Mật có một cô gái cố gắng vươn tay đưa sổ, lớn tiếng hét xin chữ ký.
Cũng có người giơ điện thoại, “tách tách” chụp lia lịa.
Khương Mật bị chen đến nhăn cả mặt, đã bắt đầu hối hận vì đã tham gia náo nhiệt thế này.
Người đánh trống đi thêm hai bước, bị đám đông chặn lại không thể tiến lên, cách Khương Mật không xa.
Anh ta rất cao, cũng cỡ anh Trần Diễn, nhưng thân hình còn vạm vỡ hơn, bờ vai rộng trong chiếc áo khoác bò, cúi đầu nhẹ, tóc mái hơi dài che đi một phần mắt, mặt vẫn đeo khẩu trang đen, chiếc dây chuyền bạc lắc lư trên cổ anh.
Đến gần, Khương Mật mới nhìn rõ, mặt dây chuyền là một cây thánh giá.
Anh ta như bị chen đến bực mình, dừng lại, ngón trỏ đưa lên trước khẩu trang làm động tác “suỵt”, nhưng không phát ra tiếng.
Xung quanh im lặng lại đôi chút.
Lần đầu tiên anh ta lên tiếng, giọng điệu có phần lười biếng “Thỏa thuận nhé, tôi chọn một người ký tên, rồi mọi người tản ra về nhà.”
Cô gái bên cạnh Khương Mật hét to một tiếng, càng ra sức đưa sổ về phía trước.
Khương Mật đã không còn mong xin được chữ ký nữa, chỉ mong đám đông nhanh chóng tản đi để cô có thể ra ngoài tìm Tạ Đông với Vương Tuệ Nhã.
Điện thoại trong túi quần ieans cứ rung liên tục, cô vất vả lắm mới lôi ra được, màn hình hiện mấy tin nhắn chưa đọc và bốn cuộc gọi nhỡ, đều là của Trần Diễn.
Khương Mật hoảng hốt, chưa kịp gọi lại thì điện thoại lại rung lên lần nữa, cô vội vàng bấm nghe, đưa lên tai.
Xung quanh ồn ào, Khương Mật nghe không rõ đầu dây bên kia nói gì, chỉ có thể gào lớn hết sức “Anh Trần Diễn, em đang ở bên ngoài, em không sao ”
Người đánh trống vốn đang uể oải lựa người thì bỗng khựng lại, ngẩng đầu nhìn về phía Khương Mật.
Khương Mật ngơ ngác nhìn anh ta hai giây, thấy ngón tay anh ta vẽ một vòng trong không khí, rồi chỉ thẳng vào cô, sau đó đưa tay ra.
Khương Mật vẫn còn đang cầm điện thoại, hơi ngẩn ra.
Anh ta nhướng mày, giọng mang theo ý cười “Không phải xin chữ ký à, sổ đâu?”
“À…” Khương Mật lúc này mới phản ứng lại, hối hận vì đi xin chữ ký mà lại không mang theo sổ.
Trong ánh mắt ghen tị xung quanh, tay trống tóc xanh lam vẫn nhìn cô, mọi người xung quanh nhường đường, để cô tiến lên mấy bước.
Đèn trên hành lang phía trên chập chờn như bị lỏng tiếp xúc, chớp tắt liên tục, trong luồng sáng tối xen kẽ, Khương Mật ngẩng đầu nhìn mái tóc xanh của người kia, trong đầu bỗng lóe lên một ý nghĩ kỳ lạ.
“Cô ấy được người ngoài hành tinh lựa chọn, sắp phải theo người ngoài hành tinh rời khỏi trái đất.”
Ý nghĩ vừa lướt qua, người trước mặt đột nhiên nắm lấy cổ tay cô, kéo thẳng cô vượt qua đám đông đi ra cửa sau trước khi ai kịp phản ứng.
Khương Mật bị kéo chạy trong gió đêm, sau lưng là những fan cuồng đuổi theo không ngừng.
Cô không kịp tự hỏi tại sao lại phải chạy theo, hai người có sự chênh lệch chiều dài chân quá rõ ràng, hiển nhiên là không thể chạy cùng nhịp. Khương Mật nghe thấy người đang kéo mình “chậc” một tiếng, rồi lập tức vươn tay ôm ngang eo cô.
⬅ Trước Tiếp ➡