⬅ Trước Tiếp ➡
Lúc này trong mắt Khương Mật mang theo một chút sùng bái, sau một đêm rối ren như vậy, cô với Hà Viêm hình như bất giác đã thân quen hơn nhiềụ
Hà Viêm một tay đút túi, nghiêng đầu nói với cô “Đi thôi, anh đưa em về trường.”
Khương Mật vội lắc đầu “Em đi với bạn cùng phòng, vừa rồi xảy ra chút chuyện, em phải đi tìm họ.”
Vừa nói xong, điện thoại của Tạ Đông gọi tới, Khương Mật vội nghe máy.
Anh bạn dự bị số ba và anh bạn dự bị không rõ số mấy đánh nhau khá căng, suýt chút nữa là bị mời lên đồn cảnh sát, đám Từ Diệu và Tạ Đông đưa hai người bị thương đi bệnh viện rồi.
Khương Mật muốn đến bệnh viện, nhưng bị Tạ Đông ngăn lại, dặn cô chú ý an toàn, tự về trường trước.
Cúp máy, Khương Mật cũng không khỏi thở dài cho cái đêm drama hôm nay.
Hà Viêm nghe được đại khái ở bên cạnh, vươn tay vỗ nhẹ lên đầu cô, nói “Đi thôi, anh đưa em về.”
Hai người đi ra đường lớn bắt xe, ánh mắt Khương Mật không tự chủ lại nhìn về phía bàn tay bị mình cắn, lí nhí nói “Anh Hà Viêm... tay anh còn đau không?”
Hà Viêm nói dối tỉnh bơ “Ừ, chắc để lại di chứng cả đời rồi, em gây họa to rồi, biết không, Tiểu Khương Mật?”
Tâm trạng Khương Mật thoải mái hơn, mím môi nở nụ cười nhỏ nhẹ. Cô rất hiếm khi nhanh chóng buông lỏng cảnh giác với người mới quen, nhưng Hà Viêm hình như trời sinh đã có loại ma lực khiến người khác thả lỏng.
Rõ ràng là đêm mùa đông, nhưng gió đêm lại thổi thật dịu dàng, hai người vừa đi vừa tán gẫu linh tinh.
“Anh Hà Viêm, anh Trần Diễn học khoa Tài chính, anh Giang Xuyên học Luật, còn anh thì sao?”
“Anh học Toán.”
Khương Mật tò mò hỏi “Anh Văn Viễn học khác ngành mấy anh đúng không, bốn người tụi anh mỗi người một ngành, sao lại phân chung một ký túc xá thế?”
“Ừm...” Hà Viêm suy nghĩ hai giây, nghiêm túc nói “Chắc trường chia theo nhan sắc đấy.”
“Hả?”
Thấy Khương Mật mặt mày ngơ ngác, Hà Viêm lại cười, “Trêu em thôi, tụi anh là những người còn sót lại của từng ngành, số lượng mỗi khoa không chia đều được, nên mới ghép thành ký túc hỗn hợp.”
Khương Mật bị chọc cười không tức giận nổi, lại hỏi điều cô thắc mắc từ nãy đến giờ, “Anh Hà Viêm, anh có tin đạo Thiên Chúa không?”
“Sao lại hỏi thế?” Hà Viêm cúi đầu nhìn cô.
Khương Mật chỉ vào chiếc dây chuyền bạc trên cổ anh.
"À, cái này à," Hạ Viêm giơ tay sờ vào mặt dây chuyền, "Anh chỉ tin vào bản thân mình, đeo cái này vì... ba anh tin Phật."
Khương Mật chưa kịp hiểu rõ mối quan hệ logic ở đây.
Hạ Viêm đứng lại dưới ánh đèn đường, giơ tay vẫy một chiếc taxi, khẽ cười một tiếng, "Đùa thôi, lên xe đi."
Ánh mắt Hạ Viêm dưới ánh đèn vàng nhạt của đèn đường lấp lánh một nụ cười thờ ơ, Khương Mật chưa kịp phản ứng, đã quay người lên xe.
Khi mở cửa xe, Khương Mật không thể không nhớ lại giọng điệu và biểu cảm của Hạ Viêm vừa nãy. Lúc đó anh nói như đang đùa, nhưng không hiểu sao, Khương Mật lại cảm thấy những lời anh vừa nói là nghiêm túc.
Taxi dừng lại trước cổng trường, hai người xuống xe và đi về phía cổng trường.
Hạ Viêm cao lớn, chân dài, mặc dù cố tình đi chậm lại, Khương Mật vẫn đi sau anh một khoảng.
Khương Mật đang đi về phía trước thì Hạ Viêm đột nhiên dừng bước.
Cô ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn Hạ Viêm, khuôn mặt anh luôn mang vẻ cười nhẹ giờ không còn biểu cảm gì, ánh mắt chăm chú nhìn phía trước.
Khương Mật nhìn theo tầm mắt anh, phía bên đường, chiếc xe thương mại màu đen gần như hòa vào bóng tối của đêm, đột nhiên, đèn pha xe sáng lên, như hai chiếc đèn pin sáng mạnh xuyên thủng bóng tối.
Hạ Viêm vẫn đứng nguyên tại chỗ.
Một tiếng còi ngắn vang lên đột ngột.
Vài giây sau, cửa xe mở ra, tài xế mặc bộ vest đen chạy xuống, chạy vòng ra sau xe và mở cửa saụ
⬅ Trước Tiếp ➡