Vương Tuệ Nhã ngồi trước máy tính nhăn nhó nhìn chằm chằm thành quả, nghĩ tới đôi mắt sắc lẹm sau cặp kính của giáo sư Lý, không biết liệu ông ấy có nhìn ra được vẻ đẹp tiềm ẩn trong bản báo cáo này không.
Từ Diệu dán mặt vào gương, kiểm tra quầng thâm mắt sau đêm thức trắng mà vẫn không rõ ràng lắm, cảm khái “Dù sao đại học Giang cũng là trường danh tiếng, đáng lý ném đại một cục gạch cũng phải trúng học bá chứ. Sao tụi mình bốn tên thợ vải cùi ghép lại mà chẳng tìm đâu ra được một cái đùi để ôm vậy trời.”
“Ê, ai nói không có đùi,” Tạ Đông vỗ đùi, cười gian nói “Đại học thảo Trần chính là top 1 của cả khoa đó. Môn của thầy Lý này mấy năm rồi không đổi. Mật Mật, cậu mượn bài làm nhóm năm kia của ảnh đi, tụi mình tham khảo tí.”
Khương Mật đang ngẩn người nhìn điện thoại. Anh Giang Xuyên tối qua đến nơi đã gửi tin nhắn báo bình an. Nhưng đến sáng cô nhắn lại thì vẫn chưa nhận được hồi đáp.
Cô ngẩn ngơ mãi mới nhớ ra, giữa họ giờ cách nhau cả một đại dương, đến cả múi giờ cũng lệch nhaụ
“Mật Mật ”
Tạ Đông gọi lần nữa, Khương Mật mới hoàn hồn, chợt hiểu họ đang nói gì, vội xua tay “Không được không được, anh ấy dữ lắm, tớ còn không dám nói chuyện với ảnh nữa là mượn bài...”
“Mật Mật,” Vương Tuệ Nhã chắp tay cầu xin, mắt long lanh “Sự nghiệp bảo nghiên của tớ không thể chết yểu giữa đường được, cầu xin ớ...”
Từ Diệu vừa thoa kem mắt vừa nói “Không gọi là chết yểu đâu, mà là vừa khởi động đã tắt máy, như thi sa hình bị tắt máy lúc nhả côn vậy đó.”
Tạ Đông nghiêm túc “Mật Mật, ba mươi điểm này quyết định tớ có trượt môn không đó.”
“Nghe cứ như có ba mươi điểm là cậu chắc chắn qua vậy.” Từ Diệu vừa kẻ lông mày vừa chen vào.
Khóe miệng Khương Mật giật giật, chưa kịp nói gì thì Tạ Đông và Vương Tuệ Nhã đã nhào tới cù lét Từ Diệu điên cuồng. Lông mày hơi nhướng của cô gái lập tức biến thành của shin bút chì.
“Được rồi được rồi, đừng quậy nữa, tớ... tớ hỏi thử xem.”
Khương Mật cắn răng, dưới ánh mắt chờ mong của ba người kia, run rẩy bấm vào ảnh đại diện đen ngòm của Trần Diễn.
Anh Trần Diễn ơi, anh có đó không ạ?
Gửi tin nhắn xong, Khương Mật đang chọn sticker cho phù hợp thì ảnh đại diện đen thui kia đột nhiên phóng to, điện thoại trong tay cô rung rung lên.
Khương Mật giật bắn mình, như thể đang cầm một củ khoai nóng bỏng tay, luống cuống ấn nghe máy.
Chữ “Alo” còn kẹt trong cổ họng thì giọng nam trầm thấp của Trần Diễn đã truyền tới.
“Sau này có chuyện thì nói thẳng, nói nhảm thêm câu nào nữa là...”
Khương Mật chu môi, thấy đầu dây bên kia bị nghẹn lời, chợt bạo gan, lí nhí hỏi “Là sao ạ?”
Dường như đối phương không ngờ cô dám truy hỏi, khựng lại một chút, giọng lạnh tanh “Hay là em thử xem?”
Khương Mật vừa mới thò ra một chiếc râu dò đường liền lập tức cảm nhận được nguy hiểm, vội rụt về, ngoan ngoãn nói “Em không nói nhảm nữa, anh Trần Diễn, thật ra em muốn mượn bài nhóm môn Vi mô của anh năm kia để học hỏi thôi... chính là cái mà hôm qua anh nhắc trong bữa ăn đó, anh còn nhớ không, có thể gửi cho em một bản điện tử không?”
“Ồ, muốn chép bài à? Nói thẳng có phải dễ không.” Trần Diễn thản nhiên nói.
Khương Mật bật loa ngoài, ba cô bạn nghe thấy Trần Diễn dễ nói chuyện như vậy, ai nấy đều mừng rỡ, mắt sáng như sao. Khương Mật cũng cười tít mắt.
Câu “cảm ơn anh” vừa đến miệng, bỗng cảm thấy có gì đó không đúng, lời nói xoay một vòng 180 độ, lắp bắp “Em... em không có ý định chép bài nha, tụi em viết xong rồi... chỉ là... học hỏi thêm thôi...”
Nói xong mà lòng chột dạ, tay đổ mồ hôi, tim đập thình thịch, hồi hộp chờ phản ứng từ đầu dây bên kia.
“Hừ.” Hai giây sau, tiếng cười nhẹ của Trần Diễn truyền tới đập vào màng tai Khương Mật.