“Lý trí? Thích một người thì phải lý trí thế nào?” Lý Giai Ý đưa tay định nắm lấy tay Trần Diễn đang để trên bàn “Tôi không chỉ muốn nói cho cậu biết, Trần Diễn, tôi còn muốn cậu cân nhắc về tôi, tôi muốn hẹn hò với cậụ”
Trần Diễn nhíu mày, nhấc tay tránh khỏi cô ta “Lý trí thế nào là việc của cậu, còn yêu cầu của cậu, tôi không thể đáp ứng.”
“Tại sao? Tại sao cậu không thể cân nhắc tôi? Trước giờ đến nay, tôi là cô gái cậu tiếp xúc nhiều nhất, ít nhất cậu không ghét tôi mà, đúng không?” Lý Giai Ý sốt ruột nói.
Trần Diễn khẽ nhíu mày, như thể không hiểu sao cô ta lại nghĩ như vậy, thản nhiên hỏi ngược lại “Có rất nhiều người thích tôi, không ghét là phải ở bên nhau à? Chẳng lẽ tôi phải hẹn hò với từng người một?”
Điều hòa trong quán cà phê để nhiệt độ vừa đủ, nhưng Lý Giai Ý lại cảm thấy toàn thân phát lạnh.
Thì ra, trong mắt Trần Diễn, cô ta chẳng khác gì người xa lạ.
“Trần Diễn, cậu thật là lạnh lùng.”
Lý Giai Ý nhìn anh một lúc lâu, rồi đứng dậy rời khỏi quán cà phê.
Khương Mật lề mề trong nhà vệ sinh một hồi lâu, rửa tay xong để kéo dài thời gian, cô đặt tay dưới máy sấy khô, hơi nóng thổi làm tay cô ấm lên. Tay đã khô mà cô vẫn cố nấn ná chưa muốn quay về viết báo cáo.
Cho đến khi lại có người vào nhà vệ sinh, đứng trước bồn rửa mặt, Khương Mật sợ làm phiền người khác dùng máy sấy, đành lưu luyến rút tay về.
Khi cô đi ra cửa nhà vệ sinh, ánh mắt lướt qua gương, thì giật mình hoảng hốt, người kia đang im lặng nhìn chằm chằm cô qua gương, ánh mắt có chút đáng sợ.
“Đàn em, trùng hợp thật.” Lý Giai Ý thu lại ánh mắt, mở vòi nước, nước lập tức xối lên tay cô ta.
Khương Mật lúc này mới nhìn rõ, thì ra người vừa vào là đàn chị buổi sáng hướng dẫn cô làm bài tập, cô nghi ngờ vừa rồi mình có nhìn nhầm không.
Khương Mật khẽ gật đầu, nhỏ giọng gọi một tiếng “đàn chị”, rồi chuẩn bị rời đi.
Lý Giai Ý lại đột nhiên hỏi “Em quen Trần Diễn như thế nào?”
Khương Mật khựng lại một chút, không trả lời.
Lý Giai Ý mỉm cười, tắt nước rồi quay lại nói với cô “Em đừng hiểu lầm, đàn em, chị không có ý gì khác, chỉ là muốn nhắc em một tiếng. Đừng thấy cậu ta đối với em có vẻ đặc biệt liền mụ mị đầu óc, cậu ta không phải người tốt đâụ”
Khương Mật cảm thấy đàn chị này cười rất giả, lời nói cũng kỳ quặc, không dám trả lời, cúi đầu bước nhanh ra khỏi nhà vệ sinh.
Cô đi nhanh về phía quán cà phê, sau lưng lại vang lên tiếng gót giày gõ “cộc cộc”, Lý Giai Ý vậy mà lại đuổi theo.
Cô ta đi song song bên cạnh Khương Mật, nói chuyện như tán gẫu “Đàn em, chị nói với em những điều này là vì muốn tốt cho em thôi. Chị chỉ tiện miệng nói vài câu, em nghe chơi cũng được, tin hay không tùy em. Trước đây chị từng thấy có người nói trên diễn đàn rằng Trần Diễn lạnh lùng, ích kỷ, không có chút tình người nào, còn kiêu ngạo tự đại...”
Khương Mật không trả lời, cúi đầu bước nhanh hơn, tiếng giày bên cạnh lại càng gõ mạnh hơn.
“Ồ, đúng rồi, cậu ta còn ỷ có con gái thích mình, rồi bình phẩm về người ta, hạ thấp người ta không ra gì. Ban đầu chị còn không tin, nhưng sau này tiếp xúc nhiều rồi mới nhận ra, không có lửa sao có khói, những lời trên mạng không sai, cậu ta đúng là không phải người tốt...”
Khương Mật bước chân khựng lại, đứng nguyên tại chỗ, ngơ ngác ngẩng đầu nhìn Lý Giai Ý, ánh mắt hoang mang lo lắng.
Khóe miệng Lý Giai Ý cong lên, dịu dàng nói “Bị dọa sợ rồi hả đàn em? Chị nói với em mấy chuyện này cũng không có ý gì khác, chỉ sợ em bị lừa thôi.”