⬅ Trước Tiếp ➡
“A a...” Thạch Hồng Nho bị đau, cả thân thể lắc mạnh, trong phòng lập tức vang lên tiếng chuông đinh đinh đang đang một cách liên tiếp.
“Tốt, bộ dáng như vậy mới giống một chút". Tà Vô Đạo hài lòng vỗ vỗ bờ mông của Thạch Hồng Nho, thưởng thức kiệt tác của chính mình.
Thạch Hồng Nho vô cùng hối hận, nếu biết điều này sớm hơn thì có lẽ y đã không đồng ý mυ"ŧ côn cho Tà Vô Đạo, nhưng tất cả cũng đã muộn, y đã trở thành đồ chơi ở dưới háng Tà Vô Đạo, không trốn khỏi lòng bàn tay của Tà Vô Đạo.
“Ha ha, nếu ngươi hầu hạ bản tôn thật tốt, ngày nào đó bản tôn trở lại Ma giới, cũng có thể phong ngươi thành phi tử”. Tà Vô Đạo nắm lấy đầu của Thạch Hồng Nho, cố sức rút ra đút vào, mỗi một lần như vậy đều đâm sâu tới tận yết hầu của Thạch Hồng Nho, đâm đến tận sâu bên trong Thạch Hồng Nho.
"A a… A a a…". Thạch Hồng Nho bắt lấy cánh tay của Tà Vô Đạo, lắc đầu loạn xạ, muốn thoát khỏi Tà Vô Đạo.
Ngay vào lúc cho rằng mình sắp chết, Tà Vô Đạo gầm nhẹ một tiếng, rút ra đút vào mấy lần một cách nhanh chóng, phun tất cả ma dịch tanh nồng lạnh như băng vào trong miệng của y.
Vào khoảnh khắc ma khí rút ra khỏi miệng Thạch Hồng Nho, y lập tức bổ nhào vào bên giường không ngừng ói, chuông tìиɧ ɖu͙© ở giữa đùi cũng vang lên liên tục khi y nôn mửa.
"Nuốt xuống hết cho bản tôn". Tà Vô Đạo hừ lạnh một tiếng, nắm lấy tóc của Thạch Hồng Nho kéo y vào trong ngực, cúi đầu hôn lên môi của y.
Lúc đầu Tà Vô Đạo chỉ là muốn ngăn cản Thạch Hồng Nho phun ma dịch ra, không nghĩ tới lúc đặt nụ hôn này xuống lại có chút muốn ngừng mà không được, ở giữa răng môi của Thạch Hồng Nho tất cả đều là hơi thở của gã, giống như là hòa làm một với gã.
Gã chưa từng hôn Thạch Cảnh Thiên, cũng là lần đầu tiên hôn Thạch Hồng Nho, cảm giác còn tuyệt vời hơn rất nhiều so với trong tưởng tượng, có lẽ sau này nên thường xuyên hôn Thạch Hồng Nho.
"Không…" Trong mắt Thạch Hồng Nho hiện đầy tia máu, giơ tay lên chống trước ngực Tà Vô Đạo, muốn đẩy Tà Vô Đạo ra.
"Không thích bản tôn hôn ngươi?" Tà Vô Đạo cau mày.
Thạch Hồng Nho cũng muốn nói nhưng lại không dám nói ra khỏi miệng, đành phải nghiêng đầu sang chỗ khác không nhìn tới Tà Vô Đạo, khóe miệng còn lưu lại một đường ma dịch nhàn nhạt, bộ dáng quật cường này của y lại khơi gợi tà hỏa ở trong lòng gã lên một lần nữa.
"Không thích thì không thích, bản tôn mới không thèm". Cặp mắt đỏ hồng của Tà Vô Đạo bị du͙© vọиɠ nhuộm đỏ, hoàn toàn mất đi tính nhẫn nại, rút đồ chơi tình dục khảm ở trong hậu huyệt của Thạch Hồng Nho ra, đẩy bờ mông của Thạch Hồng Nho ra đút ma khí vào một cách hung hăng.
Lối giữa chặt chẽ lập tức bao trùm ma khí một cách gắt gao, vách trong mềm mại không ngừng co rút lại, trong nháy mắt nuốt cả cây ma khí vào.
"A a…" Thạch Hồng Nho rên khẽ một tiếng, âm thầm chịu đựng, hai tay nắm chặt thành quyền đặt ở sau lưng.
Y thầm hận thân thể mẫn cảm, tuỳ tiện đón nhận ma khí xâm lấn như vậy, thậm chí còn chờ đợi ma khí nhanh chóng di chuyển.
"Nói đi, sao lại không nói? Xấu hổ?" Tà Vô Đạo giữ eo của y, nhanh vào nhanh ra, rút ra đút vào một cách điên cuồng, dịch nhờn trong suốt theo sự ma sát của ma khí dần dần biến thành bọt có màu trắng sữa, tràn ra từ hậu huyệt của y, rơi xuống dọc theo dươиɠ ѵậŧ ở giữa đùi.
Thạch Hồng Nho cắn răng không nói một lời nào từ đầu đến cuối, thân thể lại có phản ứng chân thật nhất, hai chân rắn chắc thon dài kẹp lấy eo Tà Vô Đạo một cách gắt gao, thân eo lắc lư theo tần suất rút ra đút vào của Tà Vô Đạo, gương mặt tuấn tú hiện lên màu hồng đào nhàn nhạt, khóe mắt hơi giương lên, cánh môi có chút run rẩy, trong miệng không ngừng phun ra khí nóng.
“Tự ngươi nhìn xem bản thân ngươi có bao nhiêu sự dâʍ đãиɠ đi”. Tà Vô Đạo nâng cằm y lên, ôm eo của y, trong tư thế giao hợp cất bước xuống giường.
Mỗi khi đi một bước, ma khí đã rời ra hơn một chút lại đâm vào, ma sát thân thể làm cho y suýt chút nữa phát ra tiếng rêи ɾỉ, hai chân càng kẹp vào eo Tà Vô Đạo chặt hơn.
Tà Vô Đạo dựa lưng lên trên gương cổ, Thạch Hồng Nho ngẩng đầu thấy được mặt mũi của mình từ trong gương cổ, đó là một khuôn mặt đỏ hồng đầy ắp du͙© vọиɠ, đầu óc của y như muốn nổ tung, muốn đưa tay che đi lại bị Tà Vô Đạo bắt được hai tay xoay ra phía sau, cả người đều nằm ở trong ngực của Tà Vô Đạo.
“Nghĩ ra rồi sao?” Tay Tà Vô Đạo mò tới trên bụng của y, cầm trâm ngọc cắm vào đỉnh miệng huyệt của y, nhẹ nhàng chuyển động hai cái.
Thạch Hồng Nho lập tức hít vào một ngụm khí lạnh, trong cơ thể co rút kịch liệt một trận, mắt đen như mực trừng lớn nhìn qua Tà Vô Đạo, cắn môi dưới không nói một lời.
Y biết cho dù y mở miệng cầu xin tha thứ cũng không làm nên chuyện gì, Tà Vô Đạo cũng sẽ không bỏ qua cho y, nói không chừng sẽ còn làm nhục y gấp mười, gấp trăm lần.
⬅ Trước Tiếp ➡