Phòng Anh, Cõi Em
Chương 28
⬅ Trước Tiếp ➡

Tần Kiết dùng sự lạnh lùng ba độ của mình, tựa như không có việc gì, chầm chậm bước đến ghế trống, kéo ra ngồi xuống.
Không khí không thể cứ đông cứng như thế mãi, mặc dù càng cố giảm sự căng thẳng thì nó lại tăng lên.
Dung Dữ liền lên tiếng Phục vụ, lên món đi.
Lâm Nhiễm phụ hoạ
Lấy thêm rượu lên chung với các món nữa, khui hết toàn bộ.
Có rượu rồi sẽ có đề tài để nói.
Bầu không khí sau khi Tần Kiết và Trần Ân Tứ gặp nhau, ngay lúc đó từ căng thẳng đã được đánh bay hết chỉ còn sự ôn hoà.
Trần Ân Tứ và Tần Kiết không nói chuyện, nhưng bữa cơm này vẫn tính là vui.
Chưa đến một giờ, ăn uống xong, mọi người di chuyển xuống tầng KTV .
Chú thích KTV = Karaoke.
Từ trong thang máy bước ra, Lâm Nhiễm và Trần Ân Tứ vào nhà vệ sinh.
Vừa đi, Lâm Nhiễm vừa giải thích
Tớ thật sự không biết Tần Kiết sẽ đến.
Anh ta đến đây cùng với Dung Dữ, đến cũng đến rồi, tớ không thể đuổi người ta về được...
Trần Ân Tứ “Hừ” một tiếng, nghiến răng nhả bốn chữ
Âm hồn bất tán.
Lâm Nhiễm hứng thú
Sao cơ? Lúc trước hai người từng gặp nhau?
Trần Ân Tứ
Ừ.
Gặp qua hai lần.
Lâm Nhiễm
Có tiến triển gì không?
Tiến triển gì? Trần Ân Tứ buồn bực nhìn thoáng sang Lâm Nhiễm.
Cậu nói xem tiến triển gì? Lâu ngày gặp lại sau đó gương vỡ lại lành? Lâm Nhiễm là một đứa nghiện tiểu thuyết
Tất cả các cuốn tiểu thuyết đều viết theo kiểu này mà.
Translated by YeFeiYe VietNam Fanpage | Lá Con VNFC.
Trần Ân Tứ dùng ánh mắt “cậu điên à” nhìn Lâm Nhiễm
Cậu xem tiểu thuyết nhiều đến nỗi tẩu hoả nhập ma à?
Lâm Nhiễm
Không có.
Nói cho tớ nghe nhanh đi, cậu với Kiết Gia có phải tro tàn lại cháy không?
Trần Ân Tứ
Cậu đúng là xem đến ngốc luôn rồi.
Tớ tro tàn lại cháy với ai cũng sẽ không cháy với tên đó.
Lâm Nhiễm
Vấn đề là cậu cũng chẳng tàn với ai cả.
Trần Ân Tứ “...”
Trần Ân Tứ hiếm khi cứng họng không thể phản bác như vậy.
Không biết có phải do cô ngoài đống tro Tần Kiết không còn cái khác, ngực hơi phập phồng, nên lúc mở miệng ngữ khí của cô có chút giận dỗi khó nhận ra
Tóm lại, tớ và hắn ta sẽ không có chuyện tro tàn lại cháy.
Nói xong, Trần Ân Tứ vào phòng cách vách, khoá trái cửa.
Hai người trong phòng rửa tay xong, sau khi ra ngoài, Lâm Nhiễm nhịn không được lại lên tiếng
Trần Hề, cậu với Kiết Gia lúc đầu rất tốt mà.
Trước đó còn đi ăn vui vẻ, tối hôm ấy tớ vào nhà vệ sinh, còn thấy Kiết Gia đè cậu lên bồn rửa tay mà hôn, sao đến ngày sau, hai người lại chia tay vậy? Cậu cũng giỏi thật, chia tay với anh ta xong cứ thế rời khỏi Thượng Hải.
Nếu không phải tớ vô tình gặp cậu, có phải cả đời này cậu cũng không định liên lạc với tớ?
Lúc tớ xuất ngoại gặp Kiết Gia mấy lần.
Có khi, tớ chuốc say anh ta, hỏi lý do vì sao hai người chia tay, anh ta không nói.
Trần Hề, cậu thật sự chưa từng nghĩ đến việc gương vỡ lại lành? Chuyện lúc trước cậu định buông bỏ thật sao?
Trần Ân Tứ chờ Lâm Nhiễm rửa tay xong, cùng với cô ấy ra khỏi phòng vệ sinh.
Đi được vài mét, Trần Ân Tứ mới nói
Buông rồi, đã buông từ lâu rồi.
...
Ông đây tìm cậu cả vòng, hóa ra cậu trốn ở đây.
Dung Dữ tìm cả tầng hết năm phút mới thấy Tần Kiết đang ngồi xổm trong cầu thang thoát hiểm.
Chân người đàn ông rất dài, ngồi chiếm hết chừng năm bậc thang.
Anh nhìn chăm chú vào điện thoại, nhập tâm đến nỗi tận khi Dung Dữ đứng ngay bên mới nhấn nút khóa màn hình.
Tần Kiết quá giỏi ngụy trang, Dung Dữ căn bản cũng chẳng biết anh kì lạ chỗ nào, lại tiếp tục nói


⬅ Trước Tiếp ➡