Chương 2
“Chắc là mấy hôm trước khám bệnh từ thiện hơi vất vả, mệt quá nên dương khí hơi hư. Đợi đến kinh thành rồi, kê đơn điều dưỡng vài hôm, chắc sẽ ổn thôi.”
Một câu nhẹ nhàng thong thả nhưng lại mất trọn thời gian một tuần trà.
Liên Kiều “…”
Cho dù biết rõ tiểu thư nhà mình chỉ cần không có người ngoài là sẽ luôn mang dáng vẻ chậm rì rì, uể oải lười biếng như thế, Liên Kiều vẫn thấy nghẹn đến sắp hộc máụ
Mấy giây sau, Thích Bạch Thương lại khẽ ngước mắt “Tắc đường sao?”
Liên Kiều “…”
Đây chẳng phải là chuyện đã nói nửa nén nhang trước rồi sao?
Thích Bạch Thương “Trời nắng gay gắt, nơi này lại chẳng phải chợ phiên, sao lại kẹt đường chứ?”
Quả thực năm nay thời tiết dị thường, mới đầu hạ thôi mà gần tháng nay không mưa lấy một giọt, nắng hầm như trong lồng hấp.
Ngay cả Liên Kiều vốn có tính nóng nảy cũng không còn hơi sức mà nổi nóng, bất lực vén rèm xe lên, ra hiệu cho tiểu thư nhà mình xem.
“Người tự nhìn thì hơn.”
Một góc phố chợ ồn ào đập vào mắt Tề Bạch Thương, tiếng hò reo rộn ràng khắp thành cũng theo đó ùa vào tai nàng.
Người đông như mắc cửi, xe ngựa nối đuôi không dứt. Một người quanh năm sống ở vùng thôn dã như Thích Bạch Thương lâu rồi không nhìn thấy cảnh tượng náo nhiệt này.
Xuyên qua đám đông chen chúc, nàng nhìn thấy giáp trụ loá mắt dưới ánh nắng. Nhớ lại tin đại thắng ở phương Bắc vừa truyền về trước khi lên đường, nàng trầm ngâm hỏi “Đang nghênh đón Trấn Bắc quân sao?”
Liên Kiều vừa gật đầu vừa lắc đầu “Trấn Bắc quân chỉ là phụ thôi, dân chúng đều đến xem Định Bắc hầu Tạ Thanh Yến.”
“Là Trấn Quốc công.” Giọng Tử Tô lạnh nhạt truyền vào từ ngoài xe.
“Chỉ mới truyền triệu thôi mà, nghi thức sắc phong chính thức cũng phải đợi vị hầu gia kia hồi kinh đã.” Liên Kiều nói sai nên hơi đỏ mặt, nhưng vẫn không chịu nhận sai, ưỡn cổ cãi cố.
Đối với vị được mệnh danh là đệ nhất nho tướng của Đại Dận, từ cổ chí kim có một không hai, Thích Bạch Thương đã từng nghe danh nhưng nàng cũng chẳng có hứng thú mấy.
Nàng không đáp lời, cúi đầu định tiếp tục xem y thư.
Liên Kiều quay đầu lại, suýt chút nữa đã tự bấm nhân trung mình, gần như nghiến răng nghiến lợi
“Tiểu thư, người không tò mò chút nào sao?”
“Ừm.” Thích Bạch Thương lật sang trang khác, giọng lười biếng “Liên quan gì tới ta.”
“Trước kia thì không, giờ thì liên quan nhiều rồi đó ” Liên Kiều nói lời hàm ý “Vị kia, biết đâu không bao lâu nữa… sẽ thành người một nhà với tiểu thư thì sao ”
“Ừm?”
Cuối cùng nàng cũng bị giọng điệu cường điệu kia của Liên Kiều thu hút.
“Vài hôm trước, không phải tiểu thư bảo nô tỳ tìm hiểu tình hình ở kinh thành sao?”
Ngó ra ngoài xe, đội ngũ quân đội dài không thấy điểm dừng, Liên Kiều hạ thấp giọng
“Tiểu thư biết lần này Tạ Thanh Yến hồi kinh là để làm gì không?”
“Được phong thưởng vì lập chiến công?”
“Chuyện đó chỉ là bề nổi thôi.” Liên Kiều che miệng, nói “Dạo gần đây kinh thành xôn xao cả lên, nói Tạ hầu gia năm nay đã hai mươi ba mà vẫn chưa có thiếp thất, thậm chí đến một thông phòng cũng không. Ngài ấy là cháu ngoại của bệ hạ, là đích tử độc nhất của trưởng công chúa. Tuy dân gian đồn rằng ngài ấy không phải con phò mã nên mới mang họ mẹ… nhưng chuyện đó không quan trọng.”
Liên Kiều nhấn mạnh từng chữ “Tóm lại, lần này là bệ hạ nhất định sẽ ban hôn cho ngài ấy ”
Trong xe tĩnh lặng.
Một lúc lâu sau, cuối cùng Thích Bạch Thương cũng lên tiếng dưới ánh mắt đầy chờ mong của Liên Kiều “Vậy thì… có liên quan gì đến ta?”