⬅ Trước Tiếp ➡

“Phủ Khánh Quốc Công?”
“Đúng Chính là Thích gia đó ” Lăng Vĩnh An bật dậy “Uyển Nhi cô nương thì ta không dám tranh với Diễm Chi huynh, nhưng ta tưởng người được đính hôn là cô nương dòng thứ Thích Nghiên Dung cơ, ai ngờ Thích gia lại đưa một con nha đầu vừa quê mùa vừa xấu xí ra để lừa ta ”
Nói đến đây, hắn tức đến mức nhảy dựng lên “Thích gia thật là ác độc Đại tiểu thư lớn tuổi, dung mạo lại xấu xí, gả không được nên giấu đi, giờ lại nhét cho ta Bắt ta lấy một đứa quê mùa xấu xí về rồi ngày nào cũng phải nhìn mặt, thà chết còn hơn ”
Vân Xâm Nguyệt phe phẩy quạt, cười như gió thoảng “Không đúng đâu Lăng nhị, Thích gia sao dám tráo người lừa gạt? Ngươi chắc lúc đầu phu nhân Bình Dương Vương nói là Thích Nghiên Dung sao?”
“Ta…” Lăng Vĩnh An nghẹn lời, rồi lại gào lên “Ta mặc kệ Loại nữ nhân vừa già vừa xấu như vậy, dù chết ta cũng không cưới ”
Vân Xâm Nguyệt nghiêng đầu, tò mò hỏi “Đại tiểu thư Thích gia vốn không ở kinh thành, sao ngươi biết nàng xấu?”
“Nàng ta vào kinh hôm nay rồi ”
Lăng Vĩnh An nghiến răng “Gấp gáp thế kia, chắc chắn là nóng lòng muốn gả vào phủ Bình Dương Vương ta ”
“Hôm nay mới vào kinh mà ngươi đã biết nàng xấu à? Huống hồ còn là “xấu như Vô Diệm” đâu phải lời lẽ ngươi nghĩ ra được, là ai nói cho ngươi biết vậy?”
Lăng Vĩnh An ngớ ra “Chuyện đó… không liên quan đến ngươi ”
Rồi hắn quay ngoắt sang Tạ Thanh Yến, mặt mày nịnh nọt “Diễm Chi huynh, mẫu thân ta nói không bao lâu nữa huynh sẽ được phong Quốc công, được ban hôn với Thích gia. Đến lúc đó, Thích gia chẳng phải sẽ nghe theo huynh cả sao? Hơn nữa, chỉ cần huynh lên tiếng, mẫu thân ta cũng không dám cãi đâu ”
“…”
Vân Xâm Nguyệt nghe mà nhíu mày, vô thức quay đầu nhìn Tạ Thanh Yến.
Nghe xong một tràng hoang đường như vậy, người kia lại chẳng hề nổi giận, chỉ nhìn xuống Lăng Vĩnh An, đôi mắt vẫn ung dung, giọng điệu thản nhiên.
“Nếu đó là điều phủ Bình Dương Vương mong muốn, ta sẽ thành toàn.”
Lăng Vĩnh An sửng sốt, gần như không tin vào tai mình “Hả? Thành toàn?”
“Chuyện từ hôn không cần nhắc lại nữa. Nếu sau này định ngày đến dạm hỏi, thế tử không ở kinh thành, ta có thể thay mặt phụ huynh ngươi, đến Thích gia hoàn lễ cho phủ Bình Dương Vương.”
“?”
Lăng Vĩnh An như sét đánh ngang tai, chết trân tại chỗ.
Vân Xâm Nguyệt cười “phì” một tiếng, vừa hoàn hồn đã vội ho khan một tiếng, phe phẩy quạt xếp đi theo sau người nọ ra ngoài.
Ra khỏi cửa, hắn liền bước nhanh đuổi theo, hạ giọng hỏi “Ngươi định đi đâu thế?”
“Đông Các.” Sắc mặt Tạ Thanh Yến thản nhiên “Nếu Thích Thế Ẩn thật sự lộ diện ở đây, đá Lăng Vĩnh An ra khỏi Chiêu Nguyệt Lâu thì chẳng phải sẽ phá hỏng ván cờ trong tối hay sao.”
“Cũng phải, phải giữ chân hắn lại mới được.”
Chỉ là hai người vừa bước được vài trượng, còn chưa rẽ qua hành lang gấp khúc thì đã nghe đám người ở Tây Các ào ào đổ ra, bước chân rối loạn, lũ lượt chạy xuống lầụ
Lăng Vĩnh An cầm đầu, vẻ mặt hầm hầm như nghiến răng nghiến lợi.
“Sao vậy?” Vân Xâm Nguyệt gọi một tiểu nhị đang ủ rũ mặt mày lại hỏi.
“Bẩm công tử, đại tiểu thư nhà họ Thích cũng tới ngoài lầu rồi ạ E là nghe được tin đồn nhục nhã về việc từ hôn lan khắp kinh thành hồi trưa, vậy mà cũng dám tới đây, chẳng sợ ảnh hưởng thanh danh sao…”
“Hôm nay ta nhất định phải khiến con nhỏ xấu xí đó nhìn rõ bản thân mình Nàng ta mà cũng đòi trèo cao nhà Bình Dương Vương chúng ta ư?”


⬅ Trước Tiếp ➡