⬅ Trước Tiếp ➡

Nói đến đây, giọng điệu Thích Uyển Nhi mang theo chút giễu cợt “Năm xưa sau khi các mãnh tướng nhà họ Bùi bị tru sát, biên cảnh Đại Dận chịu khổ đã lâụ Giờ tuy Tây Ninh đã diệt nhưng Bắc Yên chưa dẹp yên, quốc chiến chưa dừng, chẳng ai dám động vào y cả. Huống chi, y vốn là con trai độc nhất của Trưởng công chúa, cháu ruột của Thánh thượng, còn ai thích hợp hơn để trở thành chỗ dựa trong cuộc chiến giành ngôi? Giờ đây cả triều đều công nhận nếu ai trong hai vị hoàng tử giành được sự ủng hộ của Tạ Thanh Yến thì người đó sẽ trở thành chủ nhân Đông cung.”
“…”
Thích Bạch Thương chợt nhớ lại bóng dáng mình từng thấy cách lớp sa mỏng ở Chiêu Nguyệt Lâu hôm ấy.
Còn cả giọng nói trong trẻo khi người ấy bảo sẽ thay mặt đến cầu hôn nàng.
Cơn đau đầu vừa dịu đi nay lại lờ mờ trỗi dậy.
Thích Bạch Thương khẽ thở dài, đưa tay day trán “Ta nhớ Đại phu nhân là muội muội ruột của Hoàng hậụ”
“Đúng vậy, Hoàng hậu chính là dì ruột của muội.” Thích Uyển Nhi nhếch môi nhưng nụ cười lại mang chút ưu thương “Giá mà nhà họ Tống có nữ nhi cùng tuổi, muội còn có thể tránh khỏi kiếp này, khổ nỗi lại không có.”
Thích Bạch Thương cau mày “Nhất định phải thông qua hôn nhân để liên minh sao?”
“Trên đời này, chẳng có sợi dây nào bền chặt hơn huyết thống và hôn nhân.” Thích Uyển Nhi cụp mi, giọng trầm xuống “Tam hoàng tử cũng vậy, nhưng hắn còn có muội muội ruột cùng mẹ là công chúa Trinh Dương.”
Nói đến người thầm mến Tạ Thanh Yến trong kinh thành thì công chúa Trinh Dương chính là người có thân phận cao quý nhất trong số đó.
Dù Thích Bạch Thương sống ở vùng hẻo lánh nhưng nàng cũng từng nghe danh vị công chúa này si mê Tạ Thanh Yến đến mức nào, dây dưa mãi không buông.
“Trước kia lời đồn xoay quanh ba người các muội…” Thích Bạch Thương dần hiểu rõ “Chính là kết quả từ thế cục giằng co ấy?”
“Không sai.” Thích Uyển Nhi đáp “Biểu ca, dì muội, mẫu thân muội, thậm chí là toàn bộ nhà họ Tống, đều muốn lấy muội làm quân cờ để đối chọi với công chúa Chinh Dương. Dù Định Bắc hầu cưới công chúa ấy làm chính thê, Nhị hoàng tử cũng nhất định sẽ để muội làm thiếp cho Tạ Thanh Yến.”
“Hắn dám.” Ánh mắt Thích Bạch Thương lạnh đi.
Thích Uyển Nhi hơi khựng lại, khi hoàn hồn thì bắt gặp ánh mắt lãnh đạm của Thích Bạch Thương, không khỏi bật cười “Cũng chỉ có a tỷ là thương muội thôi.”
Tuy nói thế, nhưng hiển nhiên nàng không tin a tỷ có thể làm được gì.
Thích Bạch Thương không giải thích “Nếu ta là Tạ Thanh Yến, nhất định sẽ không giúp bên nào cả.”
“Không giúp bên nào?” Thích Uyển Nhi ngẩn ra, lắc đầu bất đắc dĩ “Nếu coi kinh thành là biển rộng mênh mông thì hoàng cung chính là xoáy nước sâu thẳm nhất. Đã ở gần trung tâm quyền lực, không ai có thể đứng ngoài cuộc. Dù là Trấn Quốc công tương lai cũng vậy.”
“Vậy, bệ hạ không còn hoàng tử nào khác sao?”
“Còn một vị Tứ hoàng tử, đáng tiếc tuổi còn nhỏ, mẫu phi lại chỉ xuất thân cung nữ, chẳng có ngoại thích hậu thuẫn, trong triều cũng không có nhân mạch, hoàn toàn không có khả năng cạnh tranh.”
Thích Bạch Thương hỏi “Đã có nhị, tam, tứ thì hẳn phải có Đại hoàng tử. Hắn đâu?”
“ ”
Thích Uyển Nhi nghe xong thì giật mình như bị chạm vào điều cấm kỵ, suýt chút nữa đã đưa tay bịt miệng Thích Bạch Thương.
Đến khi hoàn hồn, nàng vẫn chưa hết kinh hoảng, đè thấp giọng “A tỷ, muội xin tỷ, chỉ cần tỷ còn ở kinh thành một ngày, tuyệt đối không được nhắc đến… Đại hoàng tử trước mặt bất kỳ người ngoài nào.”


⬅ Trước Tiếp ➡