Chương 45
Nam nhân trung niên có dung mạo bình thường cúi đầu, giọng điệu cũng không có gì đặc biệt như bao người khác “Phó lâu chủ, việc này đúng là kỳ lạ. Mấy ngày đó, mật thám trong lâu bám theo hai nhóm người suốt dọc đường, mãi đến khi vào Ly Sơn mới mất dấụ Người trong lâu rải khắp nơi, tra toàn bộ những nơi họ đã đi qua nhưng vẫn không lần ra manh mối.”
Vân Xâm Nguyệt lay quạt, chau mày không nói.
Hắn hiểu rõ năng lực của mật thám Hồng Y Lâu, cũng biết đối phương không hề nói dối.
Nhưng đã tra xét nhiều nơi, lại có thể xác nhận chắc chắn rằng quyển sổ ấy là thật, thì nếu nó không nằm trên người thiếu niên đang trọng thương hôn mê kia, nhất định là hắn đã giấu ở đâu đó mới phải.
Tại sao vẫn không tìm được dù đã tra hết mọi nơi trên đường đi?
“Nghĩa là trước khi vào Ly Sơn thì sổ sách vẫn còn, nhưng sau khi vào rồi thì nó mới biến mất?”
“Đúng vậy.”
Trong lòng Vân Xâm Nguyệt mơ hồ cảm thấy có gì đó không ổn.
Chiếc quạt trong tay hắn càng lay càng chậm, đến lúc sắp ngừng lại thì đột nhiên có người rung chuông báo động trong mật thất.
Vân Xâm Nguyệt ngẩng đầu, đưa mắt ra hiệụ
Chẳng mấy chốc, nam nhân vừa rời đi lại quay trở lại.
Vân Xâm Nguyệt hỏi “Chuyện gì?”
“Mật thám nhà họ Thích báo tin.” Nam nhân kia đáp “Trong số nữ quyến ra phủ dự yến hôm nay, không thấy Đại tiểu thư nhà họ Thích là Thích Bạch Thương, có vẻ như đã bị cấm túc trong phủ.”
“Thích Bạch Thương?… Ly Sơn, nữ y, sổ sách.”
Vân Xâm Nguyệt chậm rãi đọc từng cái tên, ánh mắt chợt sáng lên tựa như màn sương dày đặc đột ngột bị xé toạc, cuối cùng cũng tìm thấy phương hướng.
Hắn cầm bút viết nhanh hai dòng chữ, rồi cuộn giấy lại, nhét vào khoang rỗng trong cán quạt, đưa cho người đàn ông kia.
“Lập tức đưa tới Liên Lạc Ty.”
Chờ đến khi cửa mật thất đóng lại, chuông đồng cũng ngừng rung.
Vân Xâm Nguyệt tựa vào thành ghế, khóe môi cong lên đầy thích thú.
“Người nhà họ Thích đúng là ngu ngốc thật. Nếu để con cá muốn câu chạy mất thì chẳng phải yến tiệc Tạ Thanh Yến bày ra còn có ý nghĩa gì nữa?”
….
Lời tác giả
Tạ Diễm Chi Muốn gặp thê tử nhưng nàng lại không đến.
Thích Bạch Thương Ta lười vạch trần thôi, ngươi đến là để gặp ta chắc?
Sáng nay Tạ Thanh Yến bước vào phủ Trưởng công chúa, vốn định đến Phật đường thăm hỏi bà.
Có điều vừa đi ngang qua Tương Vân Đường, bỗng có một bóng người to lớn lực lưỡng lao tới, ngay sau đó là một tiếng quát như sấm rền giáng xuống viện
“Ha ha ha ha ha ha ha… Tiểu tử, đỡ chiêu đây ”
Bóng dáng như gấu đen ấy xông thẳng về phía Tạ Thanh Yến, mà Đổng Kỳ Thương đứng bên cạnh y đã lập tức rút đao khỏi vỏ.
Thế nhưng vị thiếu niên đội ngọc quan, mặc hoa phục kia còn nhanh hơn hắn một bước.
Tạ Thanh Yến điềm tĩnh nghiêng người né tránh, ngửa người về sau, tay áo rộng khẽ phất nhẹ, chớp mắt đã đẩy chuôi đao trong tay Đổng Kỳ Thương trở về vỏ. Đồng thời y mượn thế lui về sau, tránh được một chưởng kia giáng tới trước ngực, cả người nhẹ nhàng đáp xuống đất.
Lùi hai bước, mượn thế hóa giải dư lực, Tạ Thanh Yến dừng lại, rồi cúi người hành lễ, cất giọng ôn hòa.
“Phụ thân.”
Tới đây, tay áo tuyết trắng rũ xuống như cũ.
“Được lắm tiểu tử Ba năm không gặp, tiến bộ phết đấy ”
“?”
Đổng Kỳ Thương đang đề phòng thì sững người, tay cầm đao khựng lại giữa không trung.