Chương 48
Thiệp đó là do Vân Xâm Nguyệt gửi đi.
Hôm sau y mới từ Kinh Kỳ trở về, lúc ấy mới “nghe nói” mình có cảm tình với nhị tiểu thư nhà họ Thích.
Vân Xâm Nguyệt giải thích rằng chỉ có làm vậy mới câu được vị đại tiểu thư bí ẩn kia ra mặt. Còn mượn danh Thích Uyển Nhi chỉ là thuận nước đẩy thuyền cho hợp lẽ mà thôi.
Tạ Thanh Yến biết hắn nói thật, nhưng cái tính thích xem trò vui không ngại chuyện lớn của Vân Xâm Nguyệt lại càng thật hơn.
Thấy y im lặng, Trưởng công chúa có vẻ ôm lấy một tia hy vọng, khẽ hỏi “Năm nay con thật sự chịu đến dự tiệc ngắm sen ở Lang Uyển rồi sao?”
“Vâng.”
Ngón tay đang cầm chén trà của Trưởng công chúa khẽ run, gương mặt hiện rõ niềm vui nhưng lại không kìm được do dự “Con… con không còn hận người đó nữa sao?”
Màn lụa mỏng trong Phật đường như dừng lại trong khoảnh khắc.
Ánh mắt Tạ Thanh Yến tối hẳn.
Chỉ trong chớp mắt, y ngẩng đầu, ngũ quan tuấn mỹ nhã nhặn, vẻ mặt ôn hòa nở nụ cười như gió xuân ấm áp “Mẫu thân lại đùa rồi. Con có gì mà phải hận?”
Trưởng công chúa sững người trên ghế.
Khoảnh khắc ấy, bà nhìn thấy trong mắt Tạ Thanh Yến thấp thoáng nét không đành lòng, thất vọng, áy náy và cảm xúc gì đó gần như bi thương.
Hương trầm âm thầm cháy giữa không gian tĩnh lặng, ngoài Phật đường bỗng vang lên mấy tiếng chim vỗ cánh bay vào viện.
Tiếp đó là tiếng gõ cửa khe khẽ.
“Công tử.” Đổng Kỳ Thương khẽ gọi “Liên Lạc Ty vừa mật tín cho ngài.”
Tạ Thanh Yến hành lễ “Mẫu thân, trong quân có việc, con xin cáo lui trước.”
…
Cửa Phật đường khép lại phía saụ
Tạ Thanh Yến nhận cuộn giấy mật tín từ tay Đổng Kỳ Thương, mở ra.
Hai dòng chữ siêu nhỏ đập vào mắt…
Chỗ cất sổ sách, nữ y Ly Sơn.
Hôm nay trưởng nữ nhà họ Thích bị cấm túc trong phủ. Nàng không thân thiết với ai trong Thích gia, chỉ gần gũi với Thích Uyển Nhi.
Tạ Thanh Yến xem xong, cụp mi, trên góc nghiêng trác tuyệt toát ra vẻ lạnh lẽo hơn ngày thường đôi phần. Y nhận lấy chiết hỏa tử từ tay Đổng Kỳ Thương, châm lửa lên một góc tờ mật tín nhưng vẫn không buông tay.
Ngọn lửa bùng lên, liếm dọc theo đốt ngón tay thon dài trắng như ngọc.
“Công tử ” Đổng Kỳ Thương cau mày nhắc nhở.
Tạ Thanh Yến cụp mắt, mãi đến khi ánh lửa cháy rực trong đôi mắt đen thẳm tắt hẳn, y mới buông tay. Tro tàn tung bay.
Vết chai trên ngón tay đỏ rực vì bỏng nhưng y lại chẳng để tâm, thản nhiên hạ tay áo xuống.
“Xuất phủ.”
Tạ Thanh Yến bước ra khỏi hiên nhà, đi vào nắng trưa chói chang rực lửa.
Đổng Kỳ Thương sững người một thoáng rồi vội đuổi theo “Yến tiệc ngắm sen ở Lăng Uyển sẽ bắt đầu vào buổi chiều, hôm nay công tử không ở lại phủ để cùng đi với Trưởng công chúa sao?”
“Ừ.”
Đổng Kỳ Thương hỏi “Vì sao? Phủ Trưởng công chúa không tốt sao?”
Bước chân của Tạ Thanh Yến thoáng khựng lại.
“Tốt chứ.”
Lời ấy thốt ra tựa như bông tuyết lặng lẽ rơi xuống núi rừng, mơ hồ không tiếng động.
“Có điều quá tốt, tốt đến mức khiến ta quên mất mình đã giẫm lên bao nhiêu sinh mạng, bò ra từ trong núi thây biển máụ”
…
Ở ngoài cửa hông phủ Trưởng công chúa.
Tạ Thanh Yến đặt chân lên ghế gỗ, cúi người bước vào xe ngựa “Tới Lăng Uyển.”
Đổng Kỳ Thương ngồi trên ghế đánh xe sửng sốt, ngoái đầu lại “Không phải người công tử muốn gặp… hôm nay không đến sao?”
“Không sao cả. Nàng không đến…”
Tạ Thanh Yến nhắm mắt lại, cả người ngả vào vùng tối mờ mịt.
“Thì mời nàng đến.”
…
Buổi trưa.
Góc sân sau trong phủ Khánh Quốc công.