⬅ Trước Tiếp ➡

Thấy nàng không tin, Liên Kiều nghiêm túc gật đầu “Tiểu thư không ở kinh đã lâu nên chưa biết, tính nết Xuân Sơn công tử ở kinh thành thật sự được người người ca ngợi.”
“Dù không nói đến ba mươi vạn quân trấn bắc dưới trướng y…”
Thích Bạch Thương thong thả tựa lại bên bàn, giọng nhẹ như làn khói “Nghe nói trong phủ Định Bắc hầu, đội kỵ binh kia còn có biệt danh gì ấy nhỉ?”
“…”
Sắc mặt Liên Kiều chợt cứng đờ.
Trong phủ Định Bắc hầu có một đội phủ binh danh chấn thiên hạ đang trấn giữ phương Bắc, tên là Huyền Khải Quân.
Ngoài bắc cảnh của Đại Dận, đội quân này còn có một biệt hiệu khiến người người ở Tây Ninh Bắc Yên vừa nghe đã biến sắc.
Biệt hiệu đó là…
Liên Kiều chưa kịp mở miệng biện vực thì phía trước xe ngựa chợt vang lên âm thanh đá núi lăn xuống ầm ầm.
Ngay sau đó, bên ngoài truyền đến tiếng ngựa hí vang.
Xe ngựa chao nghiêng dữ dội.
“Dừng lại… ”
Tử Tô ghì cương, Liên Kiều bên trong xe lập tức lấy thân che chắn cho Thích Bạch Thương “Tiểu thư cẩn thận ”
May mà sau cú xốc mạnh, cuối cùng xe ngựa cũng dừng lại ổn định.
Trong ánh mắt còn hoảng hốt của Liên Kiều, Thích Bạch Thương đã ngồi thẳng người dậy “Tử Tô, là đá lở sao?”
“Không chỉ vậy ạ.”
Tử Tô ngừng lại hai nhịp rồi bình tĩnh đáp “Có người lăn xuống từ sườn núi, đang chặn ngay lối đi.”
Liên Kiều trố mắt, lắp bắp “Ngã… ngã chết rồi à?”
“Sống chết chưa rõ.”
“…”
Tính tình Tử Tô lạnh lùng, làm việc lại dứt khoát, lúc Liên Kiều còn run rẩy trong xe lẩm bẩm “khuya thế này chẳng lẽ là núi có ma” thì nàng ấy đã tiến lên kiểm tra kẻ bị thương nằm chắn giữa đường.
“Là một thiếu niên, chừng mười sáu mười bảy tuổi, áo ngắn vải thô, chắc là tiều phu hay thợ săn lên núi đốn củi…” Tử Tô đứng bên xe, cau mày nói “Ngã nặng lắm, toàn thân đầy máu, e rằng mất nửa cái mạng rồi.”
Thích Bạch Thương cầm lấy chiếc đèn sứ, vén rèm xe “Đưa hắn vào đây.”
Liên Kiều nghe vậy vội ngăn lại “Tiểu thư, giờ đã là ban đêm, nam nữ khác biệt, hay là…”
Nhưng Thích Bạch Thương đã dời bàn nhỏ trong xe, mở nắp rương bên dưới, lấy túi y dược mang theo bên người ra.
Sắc mặt nàng chẳng còn chút lười biếng thường ngày.
“Khi tiên sinh nhận ta làm môn hạ đã từng nói, ta phải là đại phu trước rồi mới là nữ nhân.”
“…”
Liên Kiều vốn cũng chẳng mong mình cản nổi, đành thở dài một hơi, cam chịu xuống xe cùng Tử Tô đưa người vào.
Một nén hương saụ
Trong chiếc xe ngựa đang men theo quan đạo, Thích Bạch Thương nhấc cây ngân châm mảnh như tơ từ huyệt Phong Trì của thiếu niên bị thương lên, rồi từ từ ngồi thẳng lưng dậy, khẽ thở dài.
Liên Kiều tròn mắt đầy sợ hãi “Không cứu được nữa ạ?”
“Còn cứu được.”
“Thế thì tốt quá, em còn tưởng hắn sẽ chết ngay trên xe chúng ta cơ.” Liên Kiều thở phào, rồi ngơ ngác hỏi “Đã cứu được rồi, sao tiểu thư còn thở dài?”
Thích Bạch Thương liếc thiếu niên dưới đất, hàng mi hắn khẽ rung “Ta chỉ đang nghĩ, giờ mà quay lại rồi quẳng người về chỗ khi nãy, liệu còn kịp không.”
Liên Kiều “Hả?”
Thích Bạch Thương hơ châm qua lửa nến, rồi cất vào túi “Vết thương trên người kẻ này không phải do ngã, mà đều là vết tích của đao thương, sơ sơ thôi cũng không dưới mười chỗ.”
Liên Kiều cứng đờ “Tử… Tử Tô, mau… mau quay đầu quẳng người xuống…”
Dĩ nhiên là không kịp nữa rồi.
Lúc này xe ngựa đã đi được mấy dặm.
Mà trong bóng đêm sau lưng, tiếng vó ngựa đuổi theo ngày càng rõ rệt.
Ngay phía trước, xe ngựa sắp sửa tiến vào lối rẽ giữa rừng rậm…


⬅ Trước Tiếp ➡