Chương 7
Trải qua hai lần cao trào, đã tan đi, cô chưa bao giờ được trải qua cảm giác như lúc này. Cô không biết chính là Cố Bắc Dã bởi vì ngày thường phóng túng, phương diện này có chút lực bất tòng tâm, mà tiểu hoa huy t chật hẹp của cô lại là một vưu vật. Mỗi lần hai người làm tình thì Cố Bắc Dã liền không chịu nổi co rút, bị đánh cho tơi bời cho nên ngày càng không muốn cô cùng phòng, mà Giang Tuyết Nịnh cũng ngại hắn bẩn.
Sau khi nghỉ ngơi, Cố Thần Quang ôm Giang Tuyết Nịnh mềm như bông đi tắm rửa một chút. Thể lực Giang Tuyết Nịnh lúc này đã tiêu hao quá mức, vô cùng thẹn thùng mà đem mặt vùi vào trong ngực của người đàn ông. Cố Thần Quang nhẹ nhàng vỗ về lưng, vô cùng ôn nhu mà an ủi cô.
“Đừng lo lắng, Nịnh Nịnh, hết thảy có ta” Giang Tuyết Nịnh chỉ biết đây là câu cuối cùng nghe được trước khi đi vào giấc ngủ. Sau này cô mới biết được là người đàn ông này cho cô một lời hứa hẹn, không phải chỉ là lời nói suông.
==================================================
Vì có thói quen dậy sớm tập thể dục nên khi trời tờ mờ sáng Giang Tuyết Nịnh liền đúng giờ tỉnh lại, cảm giác được bên cạnh có người, cô giật mình sợ hãi cũng thành công đánh thức Cố Thần Quang.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, sự việc tối hôm qua quanh quẩn trong đầu, mặt Giang Tuyết Nịnh oanh cái biến thành quả táo hồng, cả người rúc vào trong chăn.
Đã quen với bộ dạng lạnh lùng của cô, ngày hôm qua cũng xem qua bộ dạng thẹn thùng của cô, nhưng bộ dáng đang yêu lúc này quả thật vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy. Tâm tình Cố Thần Quang rất tốt, trong chăn da thịt hai người áp sát nhau, cô bé ngốc này chả lẽ không biết sáng sớm là thời điểm không thể chọc vào đàn ông sao?? “Nịnh Nịnh, con đây là đang đùa với lửa.” Thanh âm cực lực nhẫn nại vang lên, Giang Tuyết Nịnh trong chăn xoay người bỗng cảm giác dưới cặp mông vểnh của mình có một khối lửa nóng dán vào, một bàn tay từ sau lưng duỗi lại đây, nắm lấy ngực cô “Bảo bối, ta muốn con.” Cố Thần Quang không cho cô cơ hội phản đối, đem chăn xốc lên, ôm lấy eo cô, đỡ lấy côn th t cứng rắn ở bên ngoài cọ xát vài cái, cảm thấy được cô đã ướt liền động thân chen vào.
“Bên trong Nịnh Nịnh bảo bối thật thoải mái.” Cố Thần Quang cũng không vội vã va chạm mà chôn ở bên trong, tay vuốt ve da thịt như lụa của cô, ngửi mùi thơm cơ thể trên cơ thể cô. Giang Tuyết Nịnh cảm thấy mình bị lấp đầy, thực phong phú, giống như tâm của cô lúc này, như phiêu bạc đã lâu nay tìm được chốn dừng chân.
“Ba, người lại dở thói lưu manh ”
“Này không gọi là lưu manh, Nịnh Nịnh cũng thích, bên trong ướt như vậy, kẹp chặt như vậy. Cố Thần Quang dán sát bên tai cô thổi từng luồng nhiệt khí, cả người Giang Tuyết Nịnh đã mềm thành một vũng bùn “Ba, đừng nói nữa.”
“Được, không nói, chúng ta làm, thì ra Nịnh Nịnh lại gấp gáp như vậy.” Giang Tuyết Nịnh không kịp phản bác, Cố Thần Quang bắt đầu dùng sức chuyển động, cặp mông tuyết trắng kẹp lấy một cây gậy tím đen, người đàn ông đằng sau không ngừng kích thích, va chạm với mông trắng phát ra âm thanh bạch bạch bạch.
“Ân … Ba … Chậm một chút… Úc …” Buổi sáng là thời điểm con người tỉnh táo nhất, cũng là lúc giác quan mạnh nhất. Cái mông bị bố chồng của mình làm như vậy, mà chính mình còn cảm thấy cực kỳ tự nhiên, phảng phất nước chảy thành sông. Biểu cảm khao khát của cô có lẽ sẽ khiến những người quen cô chấn động, tổng giám mỹ nữ cao lãnh trong dĩ vãng lúc này đôi mắt đỏ hồng, bộ dạng bị tình dục khống chế.