⬅ Trước Tiếp ➡
Lại xem tin tức của Thích Trạch Minh một chút, tập đoàn Vân Trạch đã xử lý tốt chuyện này, đưa ra đáp án là Thích Trạch Minh bị người bỏ thuốc hãm hại.
………..
1: Bà chủ lấy xe chạy rồi.
Phía dưới mục bình luận, bình luận đang đứng top đầu là “Nam thần của em, em tin anh!”
Đứng thứ hai là “Đồ khốn nạn, đã có hôn thê rồi mà còn không chịu đàng hoàng.” Lệ Thiển Lạc nhịn không được muốn bấm một like.
Trong lúc đang lướt Weibo đến đã ghiền thì di động nhắc nhở có thông báo Wechat.
Cô thấy người gửi tin nhắn cho mình thì nói: “Hằng, có đang bận không?”
“Tư Cận Hằng, wechat của anh……” Nhìn ánh mắt của người đàn ông này đã hơi tức giận, vừa nhìn thì thấy cũng có trên Weibo, là một cô gái, hơn nữa còn xưng hô thân mật như vậy.
“Ai?” Anh không hề ngẩng đầu lên.
“Vi, gọi anh là Hằng.” Không khí bắt đầu
Lệ Thiển Lạc cười xấu xa, ai bảo bình thường anh hay chỉnh em làm gì, để em trêu người đẹp này một lát!
“Không bận, còn em thì sao?”
“Hằng, em nhớ anh, chừng nào anh mới về.” Người bên đầu kia hơi ngạc nhiên một lúc nhưng cũng bình tĩnh lại ngay.
Hừ, mối quan hệ không bình thường tí nào, còn gọi là Hằng nữa chứ……
“Anh cũng nhớ em lắm cục cưng, anh sẽ về sớm thôi.” Ha ha ha ha, cô thầm cười trộm.
Người phụ nữ ở bên kia nắm chặt di động, có vẻ như cách nói chuyện này không phải phong cách của Tư Cận Hằng, “Ừ, em có thể gọi video cho anh không? Em muốn nói chuyện với anh.”
“Được thôi!” Lệ Thiển Lạc đồng ý một cách dứt khoát rồi mới chạy tới chiếu camera điện thoại vào mặt Tư Cận Hằng.
Bỗng dưng bị lấy lại di động, cuộc gọi video đang đổ chuông cũng bị anh cắt ngang.
Lướt xem đại khái lịch sử trò chuyện “Ai cho em trả lời tin nhắn của cô ta!” Hình như anh đã tức giận.
“Chán nên trả lời.”
“Có thể đàng hoàng một tí được không, ngoại trừ biết phá phách gây chuyện thì em còn làm được gì!” Người đàn ông xanh mặt đánh mấy chữ, ban nãy không phải người thật.
……
Lệ Thiển Lạc bị tổn thương, anh đang ghét bỏ cô đó hả? Vì tủi thân nên hốc mắt đỏ hoe, không phục nói: “Chỉ trả lời tin nhắn thôi mà, anh phải làm đến mức này hả?”
“Chỉ biết làm chuyện xấu!” Tư Cận Hằng bực mình ngồi lên ghế phía trước máy tính.
“Không được trả lời thì chặn tài khoản đó đi, còn để cô ta trong Wechat làm gì? Mỗi ngày cúng tế hả?” Bây giờ mới ở chung được mấy ngày đã bắt đầu cãi nhau, đúng là một cuộc hôn nhân phi lý trí!
“Bảo Doãn Khởi đưa em về đi!” Lấy điện thoại bàn ra chuẩn bị gọi điện.
“Không cần, ai thèm, em tự đi!” Lệ Thiển Lạc đứng dậy, đá cửa, bước đi không quay đầu nhìn lại.
Doãn Khởi và một trợ lý khác đang ở bên ngoài nhìn cửa phòng giám đốc bị đóng sầm, ngạc nhiên đến sững sờ nhìn Lệ Thiển Lạc nổi giận đùng đùng.
Đi ra khỏi công ty Tư Cận Hằng, Lệ Thiển Lạc không có danh tính, di động của cô vẫn còn ở trung tâm thương mại Hoa Quan.
Bụng thì không khách sáo kêu thì thầm, đau khổ quá đi…
Đi lang thang không có mục đích bên vệ đường, ngay lúc này, sau lưng có tiếng còi xe.
Quay đầu nhìn lại, là Doãn Khởi lái chiếc Maybach của Tư Cận Hằng chạy theo, bước chân không có ý định dừng lại, tiếp tục đi về phía trước.
Chuẩn bị tìm một trạm điện thoại công cộng gọi cho Lục Tử Hi, đúng là bạn khác giới vẫn đáng tin hơn nhiều, mỗi lần gặp chuyện khó khăn là cậu ấy đều có thể xuất hiện.
………...
2: Bà chủ lấy xe chạy rồi.
Doãn Khởi bất đắc dĩ đậu xe ở ven đường, vốn muốn xuống xe khuyên nhủ thuyết phục bà chủ. Ai ngờ Lệ Thiển Lạc thấy Doãn Khởi xuống xe, đã chủ động đi tới: “Tôi đói bụng, lại không mang tiền, anh đi mua chút thức ăn cho tôi đi!” Nụ cười ngọt ngào của cô gái này làm Doãn Khởi ngẩn người, tuy rằng trời đã sẩm tối nhưng dường như vẫn cảm nhận được sự ấm áp của ánh mặt trời.
Gật đầu như một phản xạ có điều kiện, nhìn một vòng xung quanh, cách đó không xa có một cửa hàng KFC, “Bà chủ, bên kia có cửa hàng KFC, cô muốn ăn gì?”
“Gì cũng được, tôi không kén ăn.”
Không hề nghi ngờ gì, Doãn Khởi chạy bước nhỏ đến cửa hàng KFC kia.
Lệ Thiển Lạc nhìn Doãn Khởi bước vào cửa KFC, đi đến chiếc Maybach đang đậu ở ven đường, cũng may vẫn chưa rút chìa khóa.
Doãn Khởi tung ta tung tăng chạy ra khỏi KFC, nhìn người và chiếc xe bên đường đã biến mất, sắc mặt đờ đẫn.
Một lúc lâu sau mới run như cầy sấy, lấy điện thoại trong túi ra: “Boss, bà chủ lấy xe chạy rồi……”
“…… Đi điều tra, không tra được thì cậu đừng đến đây làm nữa.” Tư Cận Hằng buông bút xuống, tựa vào ghế, suy ngẫm rằng anh vừa cưới vợ về nhà hay vừa đưa một bé gái về nhà vậy?
⬅ Trước Tiếp ➡