"Làm việc! Về sau có nhìn thấy gì thì cứ coi như không thấy là được! Ai dám buôn chuyện thì dẹp hết đi!" Doãn Khởi làm động tác cắt cổ, khiến cho thư ký vừa hỏi liền rụt cổ lại, trở về làm việc.
Àizzz, làm trợ lý bên cạnh tổng giám đốc như anh ta cũng thật khổ, chính anh ta cũng không biết mười năm qua mình trải qua như thế nào.
Đặc biệt là hi gặp phải đóa kỳ hoa như phu nhân tổng giám đốc này, hay là hôm nào tan làm sớm anh ta vẫn nên đi chọn đất xây mộ cho mình trước thì hơn...
Lệ Thiển Lạc một thân lửa giận bấm thang máy, khởi động chiếc Maserati lái ra ngoài, nghĩ đến cảm giác buồn nôn lần trước khi ngồi xe đua của Tư Cận Hằng, cô liền thả chậm tốc độ.
Gọi tới số điện thoại của Lục Tử Hi, "Lục Tử Hi, ở đâu thế? Gọi vợ cậu và Vãn Vãn nữa, chúng ta đi karaoke đi!"
"... Chị à, em còn đang làm việc!" Lục Tử Hi lau bàn tay đầy xăng, đổi tai nghe điện thoại.
"Vậy được rồi! Buổi tối đến Tô Hà, không, không đến Tô Hà, gặp nhau tại Anh Túc ở đường Tần Tương bên kia nhé!"
Lục Tử Hi bất đắc dĩ nhìn điện thoại bị rơi xuống, được rồi, lần này trăm phần trăm là bị ai chọc giận rồi.
………..
1: Soái ca thật đẹp trai
Ngày hôm sau Lệ Thiển Lạc liên lạc với Úc Vãn Vãn, nói suy nghĩ của mình cho cô ấy biết: "Hai người chúng ta cùng đi tìm việc, không đến trung tâm thương mại Hoan Quan nữa."Thật ra cô cũng muốn đến công ty giải trí phỏng vấn, nhưng là hiện tại thời cơ chưa thích hợp...
Cùng Úc Vãn Vãn đến tầng hai trung tâm thương mại Blue Island, Lệ Thiển Lạc mua một bộ đồ trang điểm nhập khẩu từ nước Pháp đắt nhất, quét thẻ Tư Cận Hằng đưa cho cô, lúc nhìn thấy hóa đơn, trong nháy mắt có phần đau lòng. Nhưng nghĩ đến người phụ nữ dính trên người Tư Cận Hằng kia liền hết đau lòng, cô không tiêu tiền của anh thì những người phụ nữ khác cũng tiêu mà thôi.
Đồ trang điểm vốn định mua hai bộ, nhưng Úc Vãn Vãn không cần. Sau cùng dưới tình huống thịnh tình không thể từ chối của Lệ Thiển Lạc, Úc Vãn Vãn đành nhận lấy một bộ đồ trang điểm giá cả tầm trung của cô, xem như Lệ Thiển Lạc bù đáp trách nhiệm làm mất công việc của cô ấy.
Hai người cùng ăn cơm tối, buổi tối Úc Vãn Vãn còn phải dạy kèm cho em trai nên đi về trước.
Cô nhận được điện thoại của Lục Tử Hi, liền đến quán bar Anh Túc.
Quán bar Anh Túc mới được khai trương gần đây, nó có phong cách khác Tô Hà hoàn toàn, nơi này quản lý cực kỳ nghiêm, vật phẩm nguy hiểm mang vào liền bị tịch thu. Tiền phí vào vào cũng đắt đỏ hơn Tô Hà rất nhiều, người tới gần như đều là người có tiền, rất ít những kẻ đầu đuôi lẫn lộn.
Sau khi gặp Lục Tử Hi, Lệ Thiển Lạc bao một phòng hát. Lục Tử Hi bất đắc dĩ bịt tai, những giai điệu khó nghe như vậy, sao Lệ Thiển Lạc có thể hát ra được thế! Có điều nếu không phải hát đang lúc tức giận, gầm loạn lên thì bình thường Lệ Thiển Lạc hát cũng khá êm tai! Chỉ có điều, tối nay vẫn không nên nghe thì hơn.
Có chuyện lần trước đụng phải Thích Trạch Minh tại Tô Hà, Lệ Thiển Lạc cực kỳ hàm súc chọn hai ly rượu Bạch Cửu, nhưng chỉ là hai ly rượu rất nhỏ, Lệ Thiển Lạc vẫn cứ say.
Nhìn Lệ Thiển Lạc say tít mù ở trên ghế sofa không biết Đông Tây Nam Bắc ở đâu, Lục Tử Hi thề, về sau sẽ không cùng Lệ Thiển Lạc uống một hớp rượu nào nữa!
"Này, nhà cậu ở đâu?" Sau khi kết hôn, anh ta cũng không biết Lệ Thiển Lạc chuyển đến đâu nữa.
Lệ Thiển Lạc giống như ngủ thiếp đi, không để ý đến câu hỏi của Lục Tử Hi. Lật đi lật lại di động của cô, có mật mã vào không được...
Bất đắc dĩ, Lục Tử Hi ôm Lệ Thiển Lạc đến trên xe của cô xe, đảm nhận vị trí tài xế, đau lòng lái xe đưa cô đến một khách sạn gần đó, thuê phòng cho cô. Nhìn tiền lương gần một tháng cứ như vậy ra đi, Lục Tử Hi đau lòng muốn đánh Lệ Thiển Lạc một trận.
"Về sau cậu có tiền rồi, tớ nhất định sẽ bắt cậu trả gấp bội!" Ném cô nàng lên trên giường trong phòng tổng thống xong, cởi giày cho cô, đắp chăn, liền đi ra ngoài.
Lục Tử Hi không nghĩ tới chính là, chân trước anh ta mới vừa bước vào thang máy, chân sau Lệ Thiển Lạc liền chân trần chạy ra ngoài.
Nhà vệ sinh, nhà vệ sinh ở đâu? Cô rất muốn nôn...
Sao lại không tìm thấy nhà vệ sinh? Vừa định thần lại liền thấy, ồ..., sao cô lại chạy ra khỏi phòng rồi ?
Đi được hai bước, hai chân liền mềm nhũn, thiếu chút nữa quỳ trên mặt đất, cũng may có người ở đằng sau đỡ được cô.
Lệ Thiển Lạc ngẩng đầu nhìn người đàn ông ôm mình, nháy mắt cười như hoa nở:"Oa, soái ca thật đẹp trai đó!"
Hách Liên Vũ Thác nhìn người phụ nữ vì uống rượu mà đỏ mặt nằm trong lòng, thì ra là cô! Nhìn nhìn cửa phòng bị mở ở phía trước, đây là phòng của cô đi?
"Đây là phòng của cô?" Ôi chao, giọng nói thật dễ nghe, có thể sánh ngang với Tư Cận Hằng đó.
"Đúng vậy, tôi muốn tìm nhà vệ sinh, tôi muốn nôn!" Ỉu xìu tựa vào trong lòng người đàn ông, Lệ Thiển Lạc cảm thấy chính mình sắp vô lực rồi.
Hách Liên Vũ Thác buồn cười nhìn người phụ nữ trong lòng, thầm than Đế Thành thực nhỏ, tới nơi này nửa tháng, anh ta đã gặp cô ba lần rồi.
Hai vị trợ lý đi sau thấy Hách Liên Vũ Thác định ôm Lệ Thiển Lạc vào phòng, vội vàng ngăn cản "Thưa ngài, người phụ nữ này không đơn giản!" Vô duyên vô cớ xuất hiện tại tại gần căn phòng của anh ta, nhất định là có vấn đề.
"Các cậu về nghỉ ngơi trước đi!" Hách Liên Vũ Thác nhìn bọn họ một cái, liền vào phòng.
……….
2: Soái ca thật đẹp trai
Đưa cô đến phòng vệ sinh "Có cần tôi xả nước cho cô để tắm không?" Nhìn dáng vẻ của cô, chắc tắm xong liền tỉnh nhỉ.
"Được, tôi muốn tắm bồn." Thừa dịp xả nước, ngón tay thon dài của Hách Liên Vũ Thác dùng điện thoại phòng gọi đến quầy chăm sóc khách hàng, yêu cầu một phục vụ nữ lên đây.
Để cho cô ta cởi quần áo cho Lệ Thiển Lạc Y, đưa cô vào bồn tắm rồi anh ta mới rời đi.
Vốn định trở về phòng thay quần áo trước, nhưng tiếng chuông điện thoại trong túi trên sofa truyền đến.
Do dự một chút, anh ta liền lấy điện thoại trong túi của cô ra.
"Ông xã." Nhìn thấy tên hiển thị trên màn hình, bỗng chốc anh ta nhíu mày, nhìn thoáng qua phòng tắm, cô, kết hôn rồi sao ?
Nhận điện thoại, đầu bên kia điện thoại truyền tới giọng của một người đàn ông: "Lệ Thiển Lạc."