⬅ Trước Tiếp ➡
Cô ta tất nhiên biết bà chủ nhà họ Minh.
Y Á là người đàn bà thông minh lanh lợi, cảm nhận được Minh Dạ vừa thấy người phụ nữ đó, tần suất hơi thở trở nên hỗn loạn.
Hơn nữa… Ánh mắt có một giây đồng hồ không thích hợp.
Điều này làm cho Y Á bồn chồn trong lòng, ánh mắt nhìn Bạch Lăng cũng bắt đầu trở nên chán ghét.
Nhiễm Ngạo kiêu ngạo nhìn ánh mắt Bạch Lăng cực kỳ sâu thẳm, nhịn không được nói:
“… Người phụ nữ có hương vị, cô ấy không phải đẹp nhất trong số phụ nữ ở đây, nhưng mà có thể quyến rũ người khác nhất.”
Hiếm khi có người dám dùng màu môi tươi đẹp như vậy, đỏ tươi lóa mắt, không cẩn thận sẽ trở thành nét bút hỏng.
Nhưng mà Bạch Lăng không, phải nói Lan San có thể khống chế được, có thể khống chế được trái lại thành một nét bút trên mặt…
Môi đỏ mọng cong lên, yên thị mị hành, lãnh diễm cao ngạo, có bao nhiêu phong tình, mỹ nữ tuyệt sắc như Y Á đứng bên cạnh cô đều có vẻ không phóng khoáng.
Nhiễm Ngạo là bạn Minh Dạ mời tới, trước đây anh ta từng gặp Lan San, chỉ là ấn tượng với cô không được tốt, cho nên chưa từng chú ý, bây giờ vậy mà không nhận ra.
Anh ta cũng là người thích chơi đùa, cậu hai nhà họ Nhiễm nổi tiếng ở thành phố A.
Trong vạn bụi hoa, dạng phụ nữ nào mà chưa thấy qua, nhưng anh ta không thể không thừa nhận bị Bạch Lăng hấp dẫn.
Xinh đẹp mà không lẳng lơ, quyến rũ mà không tầm thường, ánh mắt kiêu căng, toàn thân lộ ra thần bí…
Ánh mắt đó có chút lạnh nhạt, quả thực có thể mất mạng, cô lại không biết mình quyến rũ rất nhiều người, cố gắng làm mình có vẻ đoan trang trang nhã.
Nhưng mà cô càng muốn đoan trang, lại càng làm người ta không dời mắt đi được.
Nửa kín nửa hở mới quyến rũ người khác (4)
Nhưng mà cô càng muốn đoan trang, lại càng làm người ta không dời mắt đi được.
Từ lúc Bạch Lăng đi vào đến bây giờ, đôi mắt Nhiễm Ngạo chưa từng rời khỏi người cô.
Hứng thú với cô không chút nào che dấu, đó chính là dục vọng của một người đàn ông đối với một người phụ nữ.
Bàn tay Minh Dạ nắm ly rượu không tự giác được căng lên, lạnh nhạt liếc mắt nhìn Nhiễm Ngạo một cái.
“Anh muốn biết cô ta là ai sao?”
Sở Tiều run run, bây giờ anh ta có thể rời khỏi không, cậu chủ tức giận, thật sự tức giận rồi.
Nhiễm Ngạo vừa nghe đến đây, lập tức hỏi: “Anh biết sao?”
Trong mắt anh ta không che giấu hứng thú với Bạch Lăng một chút nào, làm Minh Dạ nhìn càng lúc càng muốn tức giận, nhưng anh vẫn lạnh lùng nói: “Đương nhiên tôi biết.”
Không ai có thể biết rõ hơn anh, không ai có thể quen thuộc người phụ nữ đó hơn anh.
“Anh đừng thừa nước đục thả câu nữa, cô ấy là ai?”
“Luận về bối phận, tôi nên gọi cô ấy một tiếng mẹ kế.”
Chỉ có Minh Dạ tự mình biết một tiếng mẹ kế này, anh nói nghiến răng nghiến lợi bao nhiêu.
Mới vừa rồi thấy cô, đừng nói là ai khác, ngay cả anh ta cũng đều hoảng hồn, đây là người phụ nữ trong ấn tượng của anh sao?
Trước đây cô chưa bao giờ mặc màu đen, chưa bao giờ mặc trang phục không phải từ nhà thiết kế nổi tiếng.
Minh Dạ liếc mắt nhìn thoáng qua Bạch Lăng, đúng lúc nhìn thấy chân cô, sườn xám xẻ cao lộ ra đôi chân dài mảnh khảnh tuyết trắng của cô.
Dưới ánh đèn xinh đẹp, lập tức làm mắt anh dao động, thân thể giống như bắt đầu thức tỉnh rạo rực.
Minh Dạ có chút chật vật thu hồi ánh mắt, trong lòng nhịn không được mắng, chết tiệt, cô dám mặc như vậy, mặt mũi nhà họ Minh đều bị cô làm mất hết rồi.
Cô cố ý đến đây quyến rũ đàn ông sao, sớm biết rằng… Liền không cho cô tham gia bữa tiệc hàng năm này rồi.
Một câu của Minh Dạ làm Nhiễm Ngạo chết đứng ngay tại chỗ, không dám tin hỏi: “Cô ấy… Cô ấy là Lan San sao? Anh… Anh đừng có đùa vậy chứ.”
Sao cô có thể là người phụ nữ phóng đãng, hám làm giàu, ích kỷ, không bị kiềm chế, bị tầng lớp thượng lưu khinh bỉ phỉ nhổ được.
Minh Dạ cười lạnh: “Tôi không có nói đùa.”
Nhiễm Ngạo quay đầu liếc nhìn cô đang ngửa đầu uống rượu, cái cổ trắng tinh như thiên nga, đường cong tao nhã, xinh đẹp như vậy.
Nửa kín nửa hở mới quyến rũ người khác  (5)
Nhiễm Ngạo quay đầu liếc nhìn cô đang ngửa đầu uống rượu, cái cổ trắng tinh như thiên nga, đường cong tao nhã, xinh đẹp như vậy.
Bạch Lăng không hề biết động tác ngửa đầu uống rượu kia của cô, làm không ít đàn ông phải nuốt nước miếng, mỗi một bước đi, đều giống như dẫm đạp lên trái tim.
Đột nhiên trước mặt tối sầm lại, Bạch Lăng ngẩng đầu lên.
Sau khi uống rượu, khuôn mặt của cô ửng hồng vô cùng diễm lệ, ánh mắt cũng có chút mông lung, vẻ xa cách lạnh nhạt trong mắt cũng bớt đi vài phần.
⬅ Trước Tiếp ➡