⬅ Trước Tiếp ➡
"Người chết rồi, ông bảo tôi hài lòng thế nào?" Tiếng nói trầm thấp như phủ sương lạnh khiến đối phương đờ người, đến cười cũng không cố nổi.
"Chuyện này..." Ông ta toát mồ hôi lạnh.
"Trong vòng ba ngày, tôi không hy vọng lại được trông thấy nhà họ Thang còn vui vẻ nhảy nhót..." Giọng nói nam tính, trầm ổn mang theo hơi lạnh va vào cửa sổ.
Vị nhân vật lớn kia không ngừng gật đầu đồng ý, không dám qua loa chút nào với người đàn ông đang như sắp nổi cơn thịnh nộ kia.
Người đàn ông mặc đồ Tây ngăn ông ta lại, rồi mở cửa xe, bước vào.
Thang Tư Lan đang phiêu đãng trong không trung thấy được gương mặt trong xe ấy, cô vô thức bụm miệng, hốc mắt đỏ lên.
Là anh ấy
"Boss, Thang tiểu thư, thật sự quá đáng tiếc."
Trong xe, người đàn ông mặc đồ Tây dò xét nhìn qua sườn mặt người đàn ông ẩn trong bóng tối nỏ, nói.
Ngón tay thon dài nhẹ nhàng đan vào nhau, đôi con mắt đen ngòm thẳm sâu lạnh lùng quét đến, khiến người đàn ông mặc đồ Tây mất cả tiếng nói.
"Mau chóng nhận thi thể về, mua cho cô ấy một lô đất mộ đẹp, an táng đi."
Người đàn ông mặc đồ Tây sững sờ, đồng ý.
Xe thoáng cái đã vụt xa. Nghe những lời ấy, hốc mắt Thang Tư Lan càng đỏ hơn, muốn đuổi theo để cảm ơn anh một tiếng.
Nhưng linh hồn phiêu đãng bị một sức mạnh lớn nào đấy kéo lại, lâm vào bóng tối vĩnh hằng.
Cô còn chưa kịp nói tiếng cảm ơn với người mà bản thân từng chán ghét ấy.
...
"Tư Lan, Tư Lan, cô sao rồi "
"Mau gọi xe cứu thương "
Tỉnh dậy từ cơn hôn mê sâu, nào ù ù đánh tiếng, Thang Tư Lan ngạc nhiên nhìn hiện trường đầy người, tỏ vẻ ngây ngốc khiến mọi người lo lắng.
Thang Tư Lan nhớ rõ là mình đã ngã chết ở cầu vượt, cùng chết với Thang Tích Diễm, con chứng kiến người đàn ông ấy sắp xếp cho mình về nơi an táng cuối cùng.
Tình cảnh trước mắt này là thế nào đây?
"Ôi "
Thang Tư Lan sờ lên cái đầu bị va u một cục, khiến người đỡ cô phát hoảng.
"Giai Giai, mau mang túi chườm đá đến đây." Người bên cạnh đỡ Thang Tư Lan đến ghế nằm gấp gáp sai trợ lý đang đứng đần mặt bên cạnh.
Trợ lý Ban Giai Giai của Thang Tư Lan nhanh chóng lấy túi chườm đá áp vào đầu Thang Tư Lan. Lúc này, cô mới hoảng hốt nhớ ra đây là đoàn phim nào.
Đây là đoàn phim "Quỷ kiếm tiên" mà bảy năm trước cô đã dùng hết mọi cách mới miễn cưỡng chui vào được.
Vì ở đây có một nam minh tinh mà cô thích, cô phí hết sức mới nhận được một nhân vật "tốn công vô ích", chỉ để tiếp cận đối phương.
Vì nhân vật nên rất nhiều cảnh cô đều phải tự diễn.
Vừa rồi, trong lúc đang treo mình trên cáp treo, một tảng đá rơi xuống đập vào đầu cô, cả người cô đều đập xuống, mọi người ở hiện trường đều sợ hãi vì màn này.
Đây cũng là lần thứ năm liền đang quay gặp chuyện, vẻ mặt đạo diễn nổi danh Vương Khánh Uy cực kỳ khó coi, quát tháo nhân viên tổ đạo cụ.
Ép cảm giác ghét bỏ trong lòng xuống, Thang Tư Lan nhẹ nhàng nói giúp họ "Đạo diễn Vương, bọn họ cũng không ngờ chuyện này sẽ xảy ra. Tôi không sao, chỉ bị va một phát vào đầu, tôi vẫn quan tiếp được. Thành thật xin lỗi, đã làm mất thời gian của mọi người rồi "
Mọi người sững sờ nhìn Thang Tư Lan, đột nhiên không nói nên lời.
Trước đây, dù Thang Tư Lan không lên giọng với ai, nhưng cũng sẽ không xin tha giúp người khác.
Phải biết, nếu ban nãy đập mạnh hơn chút nữa thì đầu cô sẽ lủng một lỗ to luôn đấy.
Chính chủ không muốn truy cứu, Vương Khánh Uy cũng không tiện chỉ trích thêm.
Để không làm trễ tiến độ quay, Vương Khánh Uy bảo người đưa Thang Tư Lan đến bệnh viện kiểm tra.
Thang Tư Lan từ chối, kiên trì nói mình vẫn quay tiếp được.
"Thật sự không sao?" Vương Khánh Uy vẫn luôn lạnh mặt với Thang Tư Lan hiếm khi ôn hòa hỏi ý cô được một câụ
⬅ Trước Tiếp ➡