⬅ Trước Tiếp ➡
"Đạo diễn Hồng, Tư Lan cố gắng nhiều hơn những tiền bối chúng tôi đấy "
Lời còn chưa nói hết, bên kia truyền tới giọng nói quen thuộc, lại hơi khác lạ.
Sau khi Thang Tư Lan quay người, một bóng người đi đến.
Thang Tư Lan híp mắt lại.
"Tiền bối Diệp "
Những người có lai lịch ít hơn ở đây đều kêu một tiếng tiền bối.
"Xin lỗi mọi người, vừa hay trên đường gặp được nam chính của chúng ta nên nhiều lời vài câu, trò chuyện hơi hợp ý nên làm trễ nãi thời gian của mọi người " Lời này đã cướp hết sự nổi trội của Thang Tư Lan.
Thang Tư Lan vốn muốn giải thích thì bị đối phương ngắt lời, lại còn tỉnh bơ như thế, đúng là cáo già
"Nếu biết tiền bối Diệp ở phía sau thì chắc chắn hậu bối như tôi phải chào hỏi một tiếng " Thang Tư Lan cười tủm tỉm trả lời một câu, thu hút phần lớn ánh mắt của mọi người.
Thang Tư Lan lướt mắt qua Úc Cảnh Nhuận khôi ngô sáng láng, nụ cười trên mặt càng sâu thêm, ung dung thản nhiên chuyển chủ đề "Thì ra là thầy Úc Tôi đang định nói ai có thể lọt vào mắt xanh của đạo diễn Hồng, người này giỏi thật "
Thang Tư Lan lại bình tĩnh che đi hào quang trên người Diệp Yến Lan, giành lấy sự chú ý của mọi người.
Mọi người nhìn dáng vẻ nói chuyện sống động của Thang Tư Lan, đều muốn thu lại vẻ khinh thường với cô ban nãy.
Úc Cảnh Nhuận thì sao?
Ai mà không thích?
Người mình thích được khen, đương nhiên mọi người đều vui rồi.
Thang Tư Lan nói vài lời vừa lễ độ vừa khách sáo với Úc Cảnh Nhuận chứ không có gì mờ ám.
Cũng khiến mọi người thay đổi cách nhìn về Thang Tư Lan.
Thang Tư Lan không ngờ Diệp Yến Lan lại là nữ chính. Người mới gặp cách đây không lâu, vốn tưởng sẽ không xuất hiện cùng nhau, không ngờ lại gặp gỡ theo cách như vậy.
Nói thật, khoảnh khắc thấy Diệp Yến Lan, cô bắt đầu nghĩ nhiềụ
Ví dụ như, có khi nào bộ phim hành động này là do Giang Hải Lâu tặng cho Diệp Yến Lan?
Nếu không phải thế thì vì sao đối phương có thể đóng nhân vật chính, còn mình chỉ có thể đóng một nữ phụ vừa độc ác vừa dễ gặp nguy?
Diệp Yến Lan cười tủm tỉm khó hiểu, khẽ gật đầu với Thang Tư Lan khi cô ngẩng đầu lên.
Hai người đứng riêng hai bên, còn cách vài người nữa.
Úc Cảnh Nhuận đứng đầu nhanh chóng trở thành tiêu điểm tập trung ánh mắt của mọi người, mọi người cũng bắt đầu vây quanh anh ta.
Dù sao anh ta cũng là sao nam có thực lực lại có nhan sắc, huống hồ tiếng tăm của Úc Cảnh Nhuận đang lên.
Nghi thức bấm máy rất thành công.
Sau đó là cảnh đầu tiên của nam nữ chính. Có tài chính, cũng đã chuẩn bị khá lâu nên đạo diễn Hồng không muốn chậm trễ một phút nào.
Hôm nay quay toàn cảnh chính, cảnh của Thang Tư Lan là vào sáng sớm hôm saụ
Quay cảnh dưới nước.
Mở đầu bằng màn lặn xuống nước, mới cảnh đầu tiên cô đã phải chịu khổ.
"Tư Lan, tôi gọi cô là Tư Lan có được không?"
Buổi tối phải về khách sạn đã được sắp xếp trước. Lúc cùng đi ra thang máy, hai người mới phát hiện mình được phân tới cùng một tầng, cách nhau có ba phòng.
Thang Tư Lan bị gọi lại thì cười trả lời "Đương nhiên là được Tiền bối Diệp, thực sự là rất vinh hạnh vì có thể được đóng phim cùng cô Mong về sau được chỉ giáo nhiều hơn."
Diệp Yến Lan cười dịu dàng, nói "Tôi cũng không dám chỉ giáo cô "
Thang Tư Lan ngước mắt nhìn sang. Diệp Yến Lan đã vào phòng.
Thang Tư Lan suy nghĩ gì đó cả nửa ngày, rồi mới xoay người vào trong.
Cảm giác khó thở đầy đầu nhưng cô vẫn cố chịu, không ngoi lên.
Lúc này thời tiết cũng gọi là mát mẻ, có điều đến tối nhiệt độ sẽ hạ xuống. May mà diễn ban ngày nên không bị lạnh cóng trước khi xuống nước.
"Đạo diễn Hồng..."
Úc Cảnh Nhuận đứng phía sau, không biết đã đợi bao lâu rồi mà không thấy đạo diễn Hồng hô cắt.
Dưới nước.
⬅ Trước Tiếp ➡