Mỗi phát súng được cô bắn ra, nó đều chính xác đến mức khiến người khác phải hét lên.
Lại một phắt bắn nữa trúng vào đầu địch
Cố Tứ cầm điện thoại đứng lên, đi đến quầy thu ngân tính tiền.
Nhưng cậu nhanh chóng quay trở lại, trên tay cậu không có cầm bill tính tiền.
Cố Mang không ngẩng đầu lên nhìn, liền hỏi cậu "Sao vậy?"
Có Tứ ngồi xuống bàn nói "Chị bill của bàn chúng ta đã được người khác thanh toán rồi, có thể là nhóm người lúc nãy đã thanh toán, nhưng em không biệt cụ thể là người nào."
Cố Mang giết chết người cuối cùng trong gmae, và dành chiến thắng.
Cô cách điện thoại di động, đứng lên, thấp giọng nói với Cố Tứ "Ừm, đi thôi."
Đi đến lối ra vào của Thiên Cư Hạ.
Cô quay đầu liếc nhìn bên trong, ánh mắt hiện lên tia máụ
Không che dấu được sự tức giận.
Sự ngông cuồng, liều lĩnh đã ngấm vào trong máu cô.
Cố Tứ nhìn thấy một cửa hàng bánh tráng miệng phía trước "Chị, chị có muốn ăn macarons không?"
"Đi mua đi, mua thêm vài gói đường."
"Vâng, em biết rồi."
Cố Tứ vội vàng chạy đi mua.
...
Mười hai giờ đêm ở ngoại ô, mọi thứ hoàn toàn tĩnh lặng.
Trước cổng biệt thự đơn lập dưới chân núi, có hai chiếc xe quân sự đang đậu ở đó.
Một chiếc có biển số xe tất cả toàn sáu, một chiếc tất cả toàn bảy.
Cửa xe được mở ra, giày da của quân đội dẫm trên mặt đất, bốn người đàn ông mặc đồ rằn ri với khuôn mặt lạnh lùng bước ra khỏi chiếc xe.
Lục Thượng Cẩm chào hỏi bốn người bọn họ sau đó quay sang nhìn Cố Mang "Còn có lời gì muốn nói với Cố Tứ hay không? Nếu không có thì để cho thằng bé đi đi."
Cố Mang cúi đầu, liếc nhìn Cố Tứ chỉ nới cao đến eo của mình, cô rút tay ra khỏi túi, xoa đầu Cố Tứ.
"Đã nhìn thấy chưa, không phải là trường học, mà là vào quân đội."
Cố Tứ cúi đầu, ủ rũ nói mới giọng trầm thấp "Em thấy rồi."
Cố Mang ngồi xổm xuống, nhìn thắng vào mắt cậu bé, giọng điệu nghiêm túc hơn trước "Cố Tứ, em là một thiên tài, nhưng em chưa đủ mạnh, ba mẹ không còn nữa, chỗ chúng ta lại nguy hiểm, nếu sảy ra chuyện thật, chị có thể bảo vệ chính mình, nhưng không thể bảo vệ được em."
"Em biết." Đôi mắt Cố Tứ đỏ hoe, ngấn lệ. "Nhưng em không muốn rời xa chị."
Cố Mang ôm lấy cậu, vỗ nhẹ vào lưng cậu, "Nghe lời."
Cố Tứ khịt khịt mũi, đưa tay lên lau nước mắt, cắn răng nói một cách nặng nề, "Chị, chị đợi em trở về, ai dám bắt nạt chị, em sẽ đánh chết hắn."
Cố Mang cười nắm lấy bờ vai nhỏ của cậu, "Ai đám bắt nạt chị chứ, không sợ cục gạch trong tay chị sao?"
Cố Tứ mím chặt miếng, đôi mắt trong veo nhìn cô kiên quyết nói " Sau này tay của chị dùng để ăn đồ ngọt, uống trà sữa, những chuyện như đánh nhau để em làm."
Cố Mang cười sờ sờ mặt hắn, "Được, em đi rồi nhất định phải nghe lời, phải khiêm tốn đừng khoe khoang, có biết chưa?"
Cố Tứ kéo dây đeo vai của chiếc ba lô màu đen, "Biết rồi chị, chị đợi em về."
"Đi, đi" Cố Mang đứng lên.
Cố Tứ khuôn mặt căng thẳng, đi về phía chiếc xe, quay lưng về phía Cô Mang, không dám quay đầu nhìn lại.
Cậu sợ rằng khi mình quay lưng nhìn lại, cậu không thể kìm chế nổi mà bật khóc.