⬅ Trước Tiếp ➡
Nhánh cây sen đất khẽ lắc lư theo làn gió, dường như đang hưởng thụ ánh nắng và gió nhẹ. Bên trong thân cây cành lá tốt tươi, một cánh tay trong suốt thò ra. Màu sắc của cánh tay cứ đậm dần, tựa như cánh chuồn chuồn trong suốt dần dần trở nên có máu có thịt đầy đặn.
Cánh tay thong thả duỗi về phía trước, từ bên trong thân cây tráng kiện, một cô gái tóc dài xõa tung bò ra.
Nàng miễn cưỡng nằm trên thân cây, thân cây quỷ dị vừa rồi còn hấp thụ chú chim giờ đây lại vững vàng đỡ nàng, cứ như nó chỉ là một cành cây bình thường.
Vén mái tóc dài trước mặt ra sau đầu, cô gái lộ ra khuôn mặt.
Khuôn mặt trắng ngần như ngọc, con ngươi đen bóng như mặc ngọc.
Môi hồng răng trắng, sóng mắt lưu chuyển.
Huyết Tiên ngủ một giấc này không lâu lắm, nếu không phải gần đây đám người hầu trong phủ Tướng quân nói hơi nhiều, có lẽ nàng sẽ còn ngủ thêm mấy năm nữa.
Trong lúc ngủ mơ, dường như nàng nghe thấy có người nói “Chu Thiếu tướng quân đã về rồi ... Chuyện kết thân với đích nữ của Thái Phó à…”
Chu Thiếu tướng quân?
Ngón tay thon dài trắng nõn nhẹ nhàng chạm vào không trung, một khúc cây từ nơi khác kéo tới, đằng trước khúc cây treo một chiếc trống gỗ nhỏ.
Hai bên trống cột hai dải tua đỏ, dải tua hơi xỉn màu, thuốc màu đỏ sơn trên trống gỗ đã loang lổ tróc ra, hiển nhiên thứ này đã có từ nhiều năm trước.
Huyết Tiên vươn tay, nắm tay cầm trống gỗ, nhẹ nhàng lắc lư.
Lập tức, hai viên gỗ tròn treo hai bên trống gỗ lắc lư, phát ra tiếng trống “tùng tùng tùng” êm tai, dải tua cũng lắc lư theo viên gỗ, tựa như hai đóa hoa sóng dâng lên giữa không trung.
Khuôn mặt của thiếu niên trước khi ra biên cương xuất hiện trước mắt, ngón tay Huyết Tiên khựng lại, thầm nghĩ chàng ấy sắp kết thân à?
Sao chàng ấy có thể kết thân được chứ?
Năm sáu năm chìm trong giấc ngủ, Huyết Tiên chỉ tỉnh táo được trong chốc lát.
Nàng gõ lên thân cây, chuyện mấy năm nay, nàng phải tìm vật sống để hỏi một chút mới được.
Sau khi gõ ba phát, một gò đất nhỏ nổi lên dưới tàng cây. Đầu tiên là lộ ra chiếc lưng lông xù màu nâu, kế tiếp là một chiếc đuôi nhỏ nhắn, chóp đuôi có nhúm lông màu đen.
Cuối cùng, đầu ngoi lên mặt đất.
Vành tai nhỏ nhắn, con mắt tròn vo, miệng nhỏ không ngừng nhóp nhép, là một chú chuột.
Chú chuột này tên là Độn Địa Hổ, là một con chuột yêu đã thành tinh hơn bốn trăm năm.
Con ngươi tròn vo của hắn chuyển động hai vòng, khi thấy Huyết Tiên nằm trên thân cây, chòm râu thật dài của hắn bất giác co giật mấy phát.
Hai cái móng vuốt gắn trước người có thói quen chỉ cần căng thẳng thì sẽ run lên, không tự giác được mà móng trái đánh vào móng phải, móng phải quất trúng móng trái.
“Huyết… Huyết Tiên đại nhân, ngài… ngài đã tỉnh rồi à.”
Thấy Huyết Tiên thức tỉnh, Độn Địa Hổ suýt nữa sợ vỡ mật.
Lão tinh quái ngàn năm này, sao lại thức tỉnh nhanh đến thế?
Trong phạm vi mấy chục dặm quanh đây, chuột đất yêu Độn Địa Hổ cũng coi như là một yêu tinh rất có danh tiếng. Tiểu yêu trong vòng trăm năm đều phải tôn kính gọi hắn một tiếng ông nội.

⬅ Trước Tiếp ➡