Sau này hắn đã hiểu, thụ tinh này sống hơn ngàn năm không phải chỉ để trưng cho vui, cả vùng thổ địa trong phạm vi mười dặm này, dưới lòng đất toàn là rễ cây chằng chịt của nàng ta.
Cho dù hắn có thể chạy xa hơn một chút, rễ cây của nàng vẫn có thể đưa cả nhà hắn trở về chỗ cũ như trước kia.
Độn Địa Hổ không chạy nữa. Hắn sợ một ngày nào đó khiến thụ tinh phiền chán, trực tiếp nuốt chửng cả nhà mình. Nàng không ăn hết toàn bộ con trai của hắn đã coi như có chút lương tâm rồi.
Huyết Tiên cúi đầu quan sát vật nhỏ đã lâu không gặp. Nàng dễ dàng tha thứ cho ổ chuột này đào hang dưới rễ cây của mình đều là vì tốc độ sinh con của nhà này rất nhanh, mỗi lần nàng đói bụng đều sẽ thò rễ cây xuống dưới kiếm bữa cơm.
“Mới thức tỉnh không lâụ”
Hai móng trước của Độn Địa Hổ không kiềm chế được mà đánh qua đánh lại, run cầm cập nói “Chúc… chúc mừng Huyết Tiên đại nhân hóa thành hình người ”
Bởi vì nàng tỉnh dậy quá sớm nên thân thể của Huyết Tiên vẫn còn chưa ổn định, phải ở bên cạnh bản thể cây sen đất bảy bảy bốn chín ngày để củng cố tinh hồn.
Cánh tay trắng nõn như tuyết của nàng chống cằm, đôi mắt đen nhánh nhìn về phía phủ tướng quân, lên tiếng hỏi “Vân Nghiên đã về rồi à?”
Chuột đất ngây ra một lát thì mới nhớ đó là tên húy của Chu Thiếu tướng quân, Chu Vân Nghiên, tên tự là Tử Trạm.
Độn Địa Hổ đáp “Mấy ngày trước hình như Thiếu tướng quân đã trở lại.”
Dựa theo cách nói của thế gian thì khu vực mà lúc này Độn Địa Hổ đang sống thuộc về phủ Tướng quân.
Chu gia có hai vị Tướng quân, để phân chia nên mới thêm chữ “thiếu” trước xưng hô của Chu Vân Nghiên.
Độn Địa Hổ quanh năm chỉ ghé thăm nhà bếp của Chu gia, bảy cô vợ của hắn thích nhất là điểm tâm của các nữ nhân Chu gia, coi như chịu không ít ân huệ của nhà họ.
Thụ tinh ngàn năm khẽ gật đầu, giọng nói bình thản “Chàng ấy sắp kết thân?”
Độn Địa Hổ biết Chu Thiếu tướng quân hồi còn nhỏ từng gặp thụ tinh trong hình dáng bé gái mấy lần, coi như có chút duyên số.
Nhớ lại cuộc trò chuyện của đám người hầu trong phủ Tướng quân, hắn đáp “Hình như đúng là có chuyện này.”
“Sao chàng ấy có thể kết thân được chứ.”
Nghe đến đây, Độn Địa Hổ mới nhận ra sự khác thường, chiếc cổ ngắn tũn ngẩng lên, liền thấy ánh mắt lạnh nhạt của Huyết Tiên nhìn vào trong sân, thản nhiên hỏi “Nữ tử mà chàng ấy sắp kết thân là đích nữ nhà Thái phó?”
“Hình… hình như thế.”
“Ngươi có biết nhà Thái phó ở chỗ nào không?”
Độn Địa Hổ càng nghe càng kinh hãi, linh cảm chẳng lành dâng lên trong lòng hắn “Bi… biết ạ.”
Vùng đất kinh thành này, Độn Địa Hổ hắn đây nhắm mắt lại cũng có thể biết rõ phương hướng.
Huyết Tiên khẽ hé môi, thờ ơ nói “Ngươi bắt nữ tử mà hắn muốn kết thân đến đây.”
Ngón tay mảnh khảnh của nàng chậm rãi vuốt ve dải tua đã phai màu, một cọng, hai cọng.
“Không… không biết đại nhân… muốn khiến nàng kia…”
Đôi mắt Huyết Tiên hờ hững, tựa như dòng suối lạnh lẽo ngày đông. Trong đôi mắt của thụ tinh ngàn năm ấy chưa bao giờ tồn tại sự thương hại.
Thân cây to lớn chậm rãi di động, Huyết Tiên di chuyển theo thân cây, từ nằm sấp biến thành tựa vào thân cây.