⬅ Trước Tiếp ➡

Trong truyện Khương Nhược Châu và hắn cãi nhau cũng vì thỉnh thoảng hắn nổi điên, làm hại người khác mà không biết.
"Chẳng phải trang chủ chỉ có thể đụng vào trang chủ phu nhân thôi sao?" Tôi chật vật giữ chặt một tay hắn, cảm thấy chỗ kín của mình vẫn đang bị hắn nắm, trên trán rịn đầy mồ hôi, "Ta, ta thấy lá thư kia nói nếu một bên không chung thủy thì hôn sự này sẽ vô hiệụ....."
Nghiêm Thù Lân nắm cả hai tay tôi rồi ừ một tiếng.
Thấy hắn chịu dừng lại nghe tôi nói, tôi lập tức tận tình khuyên nhủ hắn "Ta thật sự chẳng liên quan gì đến chiếc khóa này cả, khi nào chủ nhân thật sự của nó tìm tới thì ngài sẽ thành hôn với y, đâu còn để ý đến......"
Nghiêm Thù Lân nói "Nhất định phải thành hôn mới được làm à?"
Tôi gật đầu thật mạnh, nghĩ thầm trong sơn trang này không ai dạy hắn yêu đương, vậy tôi phải nói nhiều một chút để thay đổi tư tưởng sai lầm của hắn, không thể để hắn nhất thời nổi hứng tùy tiện hiếp người được.
Rốt cuộc Nghiêm Thù Lân cũng chịu nới lỏng tay.
Hắn nhìn tôi hỏi "Trước khi thành hôn không được làm gì hết à?"
"Cũng...... cũng không phải." Tôi vắt hết óc nghĩ xem nên nói gì, "Chỉ là chuyện tình cảm phải tiến hành từng bước, ban đầu tâm sự nắm tay là đủ rồi, mới quen ngày đầu tiên đâu thể lên giường ngay được, đôi bên phải có tình cảm với nhau thì mới......"
Nghiêm Thù Lân ngắt lời tôi, lồng năm ngón tay vào tay phải của tôi rồi hỏi "Còn ôm thì sao?"
"Ôm, ôm chút xíu thì được," tôi nhận ra hình như Nghiêm Thù Lân cố tình giả điếc nên đành phải đổi cách khác, "Nhưng đừng sờ như thế......"
Nghiêm Thù Lân im lặng một hồi, không còn vuốt ve tôi nữa.
Sau khi nằm xuống, hắn lại ôm tôi vào lòng.
Tôi mở to mắt, chẳng thấy buồn ngủ chút nào, cảm giác bụng mình bị một vật vừa cứng vừa nóng chĩa vào.
Hai con mèo tam thể lúc nãy nhảy lên người tôi và Nghiêm Thù Lân ung dung dạo bước, khi một con muốn nhảy xuống thì giẫm chân trước lên mặt tôi, còn chân sau lấy đà đạp mạnh vào mặt Nghiêm Thù Lân, sau đó kêu meo meo chạy biến đi.
Tôi che mặt cố nín cười, thấp giọng hỏi Nghiêm Thù Lân đau không.
Nghiêm Thù Lân rũ mắt nhìn tôi một lát rồi hỏi "...... Lần sau còn cho tụi nó vào phòng ngủ nữa không?"
============================================================
15.
Chẳng biết Nghiêm Thù Lân nghe lọt tai bao nhiêu chữ nữa.
Ít nhất đêm nay mông tôi cũng thoát được một kiếp, vậy là đã cảm ơn trời đất lắm rồi.
Tôi không muốn vừa mất mạng vừa mất trinh đâụ
Tôi nhắm mắt lại, cố lờ đi vật nóng trên bụng rồi nghĩ đến chuyện khác để làm mình phân tâm.
Khương Nhược Châụ.....
Chẳng biết sau khi rời khỏi trang có gặp lại Khương Nhược Châu không.
Tôi nghĩ mình phải gặp y để nói chuyện một lần trước khi Nghiêm Thù Lân biết y.
Theo như trong truyện thì Khương Nhược Châu là người cực kỳ khoan dung độ lượng, thuở thiếu thời còn ôm hoài bão cứu vớt thiên hạ khỏi bể khổ. Nếu tôi thẳng thắn nhận lỗi rồi trình bày rõ ràng chuyện cái khóa với y, chắc y sẽ tha thứ cho tôi thôi.


⬅ Trước Tiếp ➡