⬅ Trước Tiếp ➡

Nửa tháng sau, Nghiêm Thù Lân ra ngoài bàn chuyện quan trọng, trên đường đi vô tình làm quen với Khương Nhược Châu, hai người trò chuyện vui vẻ. Cứ thế qua một tháng, có ngày bọn họ uống rượu dưới trăng, Khương Nhược Châu say khướt nói ra chuyện làm mất khóa định tình, sau khi Nghiêm Thù Lân biết được kẻ trong sơn trang là tên giả mạo thì dẫn Khương Nhược Châu về, còn tự tay chém chết Doãn Hoàn Từ rồi sai người hầu xẻo thịt tên lừa đảo này nấu canh.
Nghĩ đến đây, sống lưng tôi lạnh toát, nghĩ thầm Doãn Hoàn Từ đúng là kẻ lừa đảo thật nhưng đâu cần xẻo thịt hắn nấu canh chứ. Gã Nghiêm Thù Lân này quả là đáng sợ, tuyệt đối không thể dính líu với hắn được.
Sau khi xuyên qua tôi định trả lại khóa định tình cho Khương Nhược Châu, nhưng lúc mở mắt ra tôi đã ở trên xe ngựa của Nghiêm gia, một là không biết giờ Khương Nhược Châu ở đâu, hai là không biết làm cách nào chạy trốn ngay dưới mắt Nghiêm Thù Lân.
Đành phải cắn răng tới gặp vị trang chủ này.
Nhưng tôi phải nói sao mới tốt đây, ăn ngay nói thật với hắn rồi bảo hắn đi tìm Khương Nhược Châu à? Thế thì hắn sẽ biết ngay "tôi" lừa Khương Nhược Châu để trộm khóa định tình.
Tôi càng nghĩ càng lo, uống liền hai chén trà lớn, thấy Nghiêm Thù Lân vẫn chưa tới nên sốt ruột chắp tay sau lưng đứng dậy đi lòng vòng. Tôi không muốn biến thành canh thịt, cũng không muốn cản trở vai chính yêu đương, phải mau rời khỏi sơn trang này mới được.
Đi đến vòng thứ mười thì đầu tôi choáng váng.
Khi vịn mép bàn gỗ nghỉ ngơi, khóe mắt tôi liếc thấy một con mèo mướp nhảy qua cửa sổ vào phòng, nhất thời cơn nghiện mèo trỗi dậy, lập tức quên mất mình đang ở đâu, vội vàng lấy ra một con cá khô trong túi hành lý rồi uốn giọng kêu meo meo với nó, muốn gọi nó tới cho tôi vuốt.
Hình như nó hơi sợ tôi nên chẳng những không tới gần mà còn chạy vụt ra ngoài.
Tôi không cam lòng nhấc chân đuổi theo, kết quả chạy quá nhanh nên vừa bước ra cửa đã đâm sầm vào lồng ngực rắn chắc của người mới tới, cú tông này làm tôi đầu váng mắt hoa, suýt nữa lảo đảo ngã ngược ra saụ
Sở dĩ không ngã là vì hắn túm cánh tay tôi kéo lại.
Khi định thần lại, tôi phát hiện con mèo kia nhảy lên vai gã đàn ông trước mặt, còn mở to đôi mắt tròn xoe nhìn tôi lom lom.
Tôi hoàn toàn không nhìn người kia, ánh mắt dán chặt vào mèo mướp, lòng bàn tay ngứa ngáy, rất muốn xoa mạnh nó mấy cái.
"Doãn Hoàn Từ?"
Khi chủ con mèo gọi tên tôi, tôi đang hớn hở đút cá khô vào miệng mèo của hắn, kết quả hắn đột nhiên cúi thấp đầu, đôi mắt đen hung ác nham hiểm nhìn tôi chằm chằm làm tôi rợn hết tóc gáy, còn "meó một tiếng với hắn.
============================================================
4.
Đệt......
Không phải chứ, sao Doãn Hoàn Từ lại có thể trúng tiếng sét ái tình với Nghiêm Thù Lân được nhỉ Người anh em này đẹp trai thì có đẹp trai nhưng nhìn thế nào cũng thấy rất đáng sợ
Thú thật lúc trước tôi chỉ cảm thấy chủ cũ của thân thể này là một kẻ lừa bịp khôn ranh, còn bây giờ lại kính nể hắn là hảo hán, biết rõ trên núi có cọp mà còn kết làm vợ chồng với cọp vì chút tiền kia nữa.


⬅ Trước Tiếp ➡