⬅ Trước Tiếp ➡

Giờ tôi cảm thấy quyển truyện kia không thể tin được. Nghiêm Thù Lân là người tốt, vừa hiếu thảo vừa tinh tế, chỉ là không rành đối nhân xử thế nên mới làm ra những chuyện kinh hãi thế tục kia thôi.
Hắn cầm lại tay tôi.
Tay Nghiêm Thù Lân quả thật lớn hơn tay tôi rất nhiều, lòng bàn tay sần sùi như đá, chỗ giữa ngón cái và ngón trỏ là thô ráp nhất.
"Doãn Hoàn Từ" phiêu bạt giang hồ bấy lâu cũng luyện được da dày thịt béo, nhưng so với Nghiêm Thù Lân thì bàn tay của thân thể này vẫn còn mịn chán.
Tôi không còn hồi hộp như hôm qua nữa.
Nhìn khuôn mặt tuấn tú của hắn, tôi đã có thể nở nụ cười thật lòng "Nghiêm trang chủ, ta muốn nói lại chuyện khóa định tình với ngươi."
Nghiêm Thù Lân dời băng ghế đá tới cạnh tôi rồi tiếp tục cầm tay tôi, lắng nghe tôi nói.
"Sau này ngươi đừng tùy tiện sờ thân thể người khác nữa." Tôi cúi đầu nhìn mu bàn tay hắn, vành tai hơi ửng đỏ, "Người ta gọi đây là tình yêu, dù trước khi làm việc này không có danh phận thì ít nhất cũng phải có tình cảm. Nghiêm trang chủ, ngươi vừa đẹp vừa giàu, ngay cả tiểu bối vô năng như ta cũng đối xử tốt...... Cứ thuận theo tự nhiên đi, rồi ngươi sẽ gặp tình yêu định mệnh của mình thôi."
Tôi rụt rè ngước nhìn Nghiêm Thù Lân, vẻ mặt hắn vẫn vậy, chẳng biết có nghe lọt mấy lời lải nhải này của tôi không nữa.
Thật lâu sau, hắn nắm tay tôi chặt hơn rồi nói "Ừ."
============================================================
Thời tiết rất đẹp, ánh nắng vàng rực xuyên qua kẽ lá, thỉnh thoảng có tiếng chim hót líu lo. Dỏng tai lên còn nghe được tiếng lá trúc bị gió thổi xào xạc, hình như còn có tiếng suối chảy róc rách giữa khe núi đá.
Chắc vì tôi ăn quá no, nhạc công mà Nghiêm Thù Lân gọi tới đàn quá êm tai nên nghe một hồi tôi lim dim ngủ gật, khi mơ màng mở mắt ra mới phát hiện mình ngồi trong lòng Nghiêm Thù Lân từ lúc nào không hay.
Tôi giật thót tim, vội vàng đứng dậy nhưng hắn ôm trọn eo tôi, chân tôi không chạm tới đất nên tạm thời chưa có điểm tựa để đứng dậy.
Khi nắm lấy cánh tay hắn, mặt tôi vẫn áp vào lồng ngực rắn chắc ấm áp của hắn, đầu óc trở nên mụ mẫm, cảm thấy được ôm như vậy thật dễ chịu, thân thể căng cứng từ từ thả lỏng, cũng không định chạy trốn nữa.
Hắn nâng cằm tôi rồi cúi đầu hôn nhẹ lên mắt tôi, sau đó lại liếm chóp mũi và gò má. Tôi bị hắn liếm ướt mặt, ngẩn ngơ muốn nói chuyện với hắn nhưng vừa há miệng ra thì đầu lưỡi nóng ướt của hắn lập tức luồn vào, sau khi mạnh mẽ đâm chọc bên trong thì lại quấn chặt lưỡi tôi.
"Nghiêm Thù Lân, ngươi đừng......" Tôi thở hổn hển, bị ép nuốt nước bọt của mình hòa lẫn với hắn, đầu lưỡi bị hắn mút vừa tê vừa nóng, "Thị nữ......"
"Các nàng đi rồi," Nghiêm Thù Lân đưa ngón tay lau sạch tơ bạc chưa kịp nuốt trên khóe môi tôi rồi lại cúi đầu hôn, "Chỉ có hai chúng ta thôi, đừng lo."
Đây, đây không phải càng làm người ta lo hơn sao Tôi nói nhiều như vậy mà hắn chẳng nghe lọt tai câu nào cả
Tôi đoán chắc từ mặt đến cổ mình đã đỏ bừng, rõ ràng trong đầu nghĩ không nên làm chuyện này với hắn, nhưng môi hắn mềm mại nóng bỏng, áp vào cũng không gây khó chịu, hôn lâu còn làm đầu óc tôi mụ mị, khi hắn buông tôi ra, tôi mơ màng thè lưỡi liếm môi hắn.


⬅ Trước Tiếp ➡