⬅ Trước Tiếp ➡

Phó Tân Yến dừng lại một giây, giọng trầm xuống “Lục Diễn Chỉ cũng đi cùng cô ta. Bọn họ tỏ thái độ nhất quyết phải có được bài hát này.”
Không ngờ Lục Diễn Chỉ cũng nhúng tay vào chuyện này.
“Bọn họ có biết là tôi không?” Thời Niệm hỏi thêm một câu để xác nhận.
Tuy không nói rõ, nhưng ý cô là liệu Hàn Vi có biết “Nghiên” chính là Thời Niệm hay không. Cô tin Phó Tân Yến hiểu ý mình.
“Không biết.” Phó Tân Yến lập tức khẳng định “Điều này tôi dám chắc chắn.”
Thời Niệm im lặng.
Dòng xe cộ bên ngoài cửa kính lướt qua tấp nập. Cô ngước nhìn những đám mây lững lờ trôi nơi chân trời, trong lòng nhanh chóng đưa ra quyết định.
Thời Niệm gọi điện cho bác sĩ dời lịch hẹn xuống buổi chiềụ
Sau đó, cô báo với Phó Tân Yến rằng mình sẽ qua ngay.
“Được, cô đến nhanh nhé.”
Cúp máy, Thời Niệm quay đầu xe, ghé qua cửa hàng mua vài món đồ cần thiết, rồi đạp ga phóng thẳng đến trụ sở Phó thị Giải trí.
Đỗ xe xong, cô đeo kính râm to bản và khẩu trang kín mít, bước vào tòa nhà.
Tiếng “Ting” vang lên, cửa thang máy mở ra.
Thời Niệm sải bước trên đôi giày cao gót Dior, khí thế bức người đi vào văn phòng tổng giám đốc.
“Nghiên, cô đến rồi.” Phó Tân Yến là người đầu tiên nhìn thấy cô.
Nhận ra sự thay đổi ngoạn mục trong phong cách ăn mặc của Thời Niệm, anh khẽ nhướng mày ngạc nhiên nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ điềm tĩnh, mời cô ngồi xuống phía đối diện chiếc bàn dài.
Ngồi phía bên kia là Lục Diễn Chỉ và Hàn Vi.
Thấy cô bước vào, Hàn Vi lập tức đứng dậy, tỏ vẻ lễ phép.
“Chào cô Nghiên, tôi là Hàn Vi, không biết cô đã từng nghe nói về tôi chưa.” Hàn Vi nở nụ cười yếu ớt, dáng vẻ mong manh đáng thương như cành liễu trước gió.
Cô ta nói tiếp “Tôi thật lòng rất muốn mua bài hát của cô, hy vọng cô có thể nhượng lại nó cho tôi.”
Thời Niệm không trả lời ngay mà liếc mắt nhìn sang Lục Diễn Chỉ.
Người đàn ông ấy căn bản không thèm liếc nhìn cô lấy một cái, toàn bộ sự chú ý của anh ta đều dồn hết lên người Hàn Vi.
Phó Tân Yến ngồi cạnh Thời Niệm, thấy Hàn Vi nài nỉ, bèn lên tiếng đỡ lời “Cô Hàn, bài hát này Nghiên không có ý định bán, điều này tôi đã nói rõ với cô từ trước rồi.”
Nhưng Hàn Vi phớt lờ Phó Tân Yến, đôi mắt đỏ hoe ngước nhìn về phía Thời Niệm đầy cầu khẩn.
“Nhưng cô Nghiên, tôi thực sự rất thích tác phẩm này.” Cô ta nói, rồi bất chợt nhíu mày, bàn tay ôm ngực như đang chịu đựng cơn đau đớn kịch liệt.
Lục Diễn Chỉ ngồi bên cạnh lập tức nhíu mày, ánh mắt tràn đầy sự lo lắng, quan tâm.
Hàn Vi lại cố tỏ ra “kiên cường”, lắc đầu ra hiệu mình không sao, rồi tiếp tục nhìn Thời Niệm.
“Cô Nghiên, tôi chỉ còn sống được nửa năm nữa thôi. Cho nên, hy vọng cô có thể giúp tôi hoàn thành tâm nguyện, coi như là thành toàn cho nguyện vọng trước khi chết của tôi được không?”
Nghe đến đây, Thời Niệm bật cười khẽ một tiếng đầy mỉa mai.
Lại là “nguyện vọng trước khi chết”.
Lúc Lục Diễn Chỉ ép cô ly hôn, lý do cũng là vì nguyện vọng cuối cùng của Hàn Vi là được cùng anh ta đăng ký kết hôn.
Bây giờ, danh sách “di nguyện” của cô ta lại dài thêm một mục rồi.
Thời Niệm tôn trọng nỗi đau bệnh tật, tôn trọng ranh giới sinh tử, nhưng người phải trả giá cho những điều đó không thể là cô.


⬅ Trước Tiếp ➡